---
Vinh Thiển ôm đầu gối ngồi trên giường, ngoài việc này ra, cô không còn biết phải làm gì.
Cánh cửa đang khoá bỗng nhiên mở ra.
Hai người đàn ông bước vào, Vinh Thiển ngẩng đầu, im lặng nhìn. Một trong hai người đó mở miệng: “Đi ra ngoài.”
Họ chịu thả cô đi rồi sao?
Vinh Thiển nửa tin nửa ngờ buông hai chân, nhưng Lệ Cnh Trình đã nói anh sẽ tự tới đón cô mà.
Đi ra khỏi căn phòng nhưng hai người đàn ông lại không dẫn cô ra cửa lớn.
Bọn họ dẫn cô tới một căn phòng khác: “Đêm nay còn có vài người ở đây, cô hãy chịu khó ở đây đi.”
Bả vai bị người ta đẩy một cái, Vinh Thiển lảo đảo đứng không vững.
Ánh mắt của mấy người kia lại đồng loạt hướng về cô.
”Này, cô phạm phải chuyện gì mà phải tới đây?”
”Trộm cắp? Cướp giật? A, không giống.”
”Tôi chỉ bị tạm giữ, không phải bị bắt phạt.”
Vinh Thiển ngẩng đầu nhìn mọi người: “Giải quyết xong mọi chuyện là có thể ra ngoài.”
”Cô nói nghe đơn giản thật, chưa biết chừng bọn họ sẽ tống cô vào tù đấy.”
Có một vài người vì chút chuyện vặt mà gây gổ, một người phụ nữ trung niên, vẻ mặt hung tợn lao tới đánh vào mặt người phụ nữ ngồi trên chiếc ghế đối diện.
Ngay sau đó, một tiếng thét chói tai thảm thiết vang lên, cả đám người như lưu manh hăng máu, lao vào đánh người phụ nữ chảy máu, hai mắt đỏ ngầu.
Vinh Thiển run rẩy, chỉ thầm cầu khấn đám người kia sẽ không qua đây xử lý luôn cả cô.
Cửa phòng nhanh chóng mở ra, có người đi vào can ngăn.
Giờ phút này, Vinh Thiển ngồi ở mép giường, trong lòng rất bình tĩnh.
Cô không tin lại có chuyện trùng hợp như vậy. Cô chỉ vừa mới được đưa tới căn phòng này liền xảy ra vụ xô xát kia, nghĩ thế nào cũng sẽ bị làm cho hoảng sợ chứ nói gì Lệ Cảnh Trình.
Chỉ cần một ngày anh không cưới Thịnh Thư Lan thì cô sẽ còn phải ở đây thêm một ngày.
Hai kẻ gây sự bị lôi ra ngoài, người bị đánh cũng được đưa đi, Vinh Thiển ngẩng đầu nhìn ra phía ngoài cửa sổ, không còn cảm thấy bản thân yếu đuối mà ngược lại, còn mạnh mẽ hơn rất nhiều.
--
Nhà họ Lệ.
Lệ Cảnh Vân đang ngồi ở sô pha đọc báo.
Cửa phòng Thịnh Thư Lan bị gõ mạnh.
”Mời vào.”
Củng Dụ bưng cái chén nhỏ đi vào: “Thư Lan, mẹ thấy con buổi tối ăn rất ít nên nấu cho con bát canh hạt sen, còn nóng đấy, mau ăn đi.”
Thịnh Thư Lan ngạc nhiên, đứng dậy: “Mẹ hai, mẹ đừng lo, con chỉ không muốn ăn thôi.”
”Nhưng cũng phải ăn chút gì chứ.”
Hai chị em Củng Khanh, Củng Dụ đột nhiên quay ngoắt một trăm tám mươi độ, thay đổi thái độ như thế này, đương nhiên là Thịnh Thư Lan biết lý do.
”Cảm ơn mẹ.”
Củng Dụ cầm một nửa chiếc khăn tay mà Thịnh Thư Lan đang thêu dở lên ngắm nghía: “Con thêu rất đẹp!”
Rồi mau chóng đi vào chủ đề chính: “Thư Lan, mẹ và chị gái trước kia đối xử với con như vậy, đó cũng là vì muốn tốt cho con, dù sao sống trong gia đình có điều kiện như thế này cũng không dễ dàng gì.”
”Con biết.”
”Tuy chị cả rất tốt đối với con, nhưng tất nhiên cũng có dụng tâm...”
Thịnh Thư Lan yên lặng ăn hết bát canh hạt sen, Củng Dụ không nói nữa, cảm thấy có một số việc cũng không nên vội vàng làm gì: “Vậy con cứ từ từ ăn, ta ra ngoài trước.”
”Vâng, cảm ơn mẹ.”
Chờ Củng Dụ khép cửa lại, Thịnh Thư Lan nhổ hết hạt sen trong miệng ra, đem số canh còn lại trong bát đổ vào toilet.
--
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)


