——-
Đầu Vinh Thiển đau như muốn nứt ra, cả người đều thấy đau, da đầu cũng như bị rách. Cô muốn mở mắt ra nhưng trước mắt như có một lớp bụi mờ, chẳng thể nào nhìn rõ.
Vinh Thiển muốn gọi điện thoại cho Lệ Cảnh Trình, sau khi đụng phải người trong lòng cô thấy sợ hãi, cũng không biết người kia thế nào rồi.
Cửa xe sát cạnh bị một giật ra, Vinh Thiển hỗn loạn: “Cảnh Trình?”
Một bàn tay ấm nóng bịt hai mắt của cô, nhân cơ hội cạy miệng Vinh Thiển ra đổ rượu vào. Cô vô thức muốn giãy ra nhưng sức lựa của đối phương rất mạnh.
Vinh Thiển bị ép phải ngửa đầu, cổ họng bị đổ ngập vị rượu mạnh, cô thậm chí còn không kịp nuốt. Loại cảm giác này mơ hồ như bị chết chìm, không gian hít thở nhỏ hẹp bị tước đoạt hết. Vinh Thiển không né được. Rượu lướt qua cổ họng, đau như muốn xé cuốn họng cô.
Vinh Thiển cũng không biết mình bị chuốc bao nhiêu rượu, cả người mềm nhũn, đầu trống rỗng. Thấy cô dần dần lả đi, bấy giờ người kia mới đẩy mạnh cô gục xuống trên tay lái.
Lúc này, sắc trời đã tối. Màu đen từ bên kia bầu trời kéo qua, che khuất một loại tội ác đang diễn ra.
—-
Lúc Lệ Cảnh Trình vội vội vàng vàng chạy tới bệnh viện, Thẩm Tĩnh Mạn đang lo lắng đi lại trên hành lang.
Nhìn thấy anh tới, bà vội vàng tới đón: “Sao giờ con mới tới?”
”Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
”Không ít người quen phải tới bệnh viện. Bị thổ tả, có lẽ là ăn phải đồ hư.”
”Nghiêm trọng không?”
Thẩm Tĩnh Mạn kéo con trai tới bên cạnh: “Đại đa số đang truyền dịch, còn hai người lớn tuổi đang phải cấp cứu ở trong. Chuyện này mẹ không dám nói cho ba con biết.”
Lúc này bà mới chợt nhớ, nhìn xung quanh: “Vinh Thiển đâu? Mẹ gọi điện thoại cho nó trước mà. Sao nó còn chưa tới?”
Lệ Cảnh Trình giương mắt: “Bọn họ nói thế nào?”
”Khi về Vinh Thiển có đưa lễ vật, mỗi người một hộp bánh macaron, bọn họ ai cũng ăn...”
”Không thể nào.”
Thái độ Lệ Cảnh Trình như đinh đóng cột.
”Macarons là loại bánh ngọt uy tín hàng đầu nhất, sao có thể có gì được? Hơn nữa, người nhà họ Lệ còn ăn nhiều đồ khác nữa, càng không thể xảy ra vấn đề. Mẹ, mẹ gọi Tiểu Trần qua đây xử lý chuyện này. Thanh toán toàn bộ tiền thuốc men, sau khi xuất viện đưa ỗi người một phong bao. Chuyện bánh ngọt ấy chỉ là suy đoán, tuyệt đối đừng nói gì khác, chúng ta tự nguyện gánh lấy là vì người nằm viện là người thân của chúng ta.”
Thẩm Tĩnh Mạn nghe xong vội vàng gật đầu: “Được, được.”
Anh lại gọi điện thoại cho Tiểu Trần, đợi ông ta tới bệnh viện rồi, Lệ Cảnh Trình mới đưa Thẩm Tĩnh Mạn về nhà.
Về đến nhà, thấy Lệ Cảnh Trình quay người định đi, Lệ Cảnh Vân thấp giọng gọi lại: “Chờ một chút!”
Anh cho rằng ông lại muốn nói về chuyện ly hôn: “Ba, hôm nay con còn có việc đang vội.”
”Vừa rồi đồn cảnh sát gọi điện tới, Vinh Thiển bị dẫn về đó rồi.”
”Cái gì?”
Bước chân Lệ Cảnh Trình đã bước ra ngoài lại phải rút về, sắc mặt đông cứng, lạnh lẽo.
”Vì sao?”
”Nó đụng phải người ta, hình như còn rất nghiêm trọng, bây giờ đã bị mang về đồn cảnh sát.”
Nét mặt Lệ Cảnh Trình không thay đổi: “Con đi đưa cô ấy về.”
”Anh cho rằng đồn cảnh sát là nhà anh sao? Hơn nữa lần này Vinh Thiển đã gây ra chuyện không nhỏ.”
Thẩm Tĩnh Mạn vừa nghe liền vội khuyên nhủ: “Cảnh Trình, các con đã ly hôn rồi.”
”Ly hôn rồi vẫn có thể kết hôn!” Người đàn ông không nói hơn hai câu đã đi ra ngoài.
Thẩm Tĩnh Mạn vội định đuổi theo, Lệ Cảnh Vân cất giọng: “Đừng đuổi theo! Nó phải về lại thôi.”
”Ông à, tôi sợ...”
”Sợ cái gì?”
Lệ Cảnh Vân nâng chung trà lên, tư thái nhàn nhã nhấp trà: “Bà cứ để nó tự tìm cách đi, cũng đến lúc cho nó gặp một chút trắc trở.”
—-
Lệ Cảnh Trình lái xe rất nhanh, bánh xe nghiền trên mặt đất cứng rắn, gào thét mà lướt.
Tới đồn cảnh sát, Lệ Cảnh Trình cho xe lấn cả hai chỗ đậu, anh đóng sầm cửa xe đi thẳng vào trong. Đón anh chính là đội trưởng Triệu – người thường xuyên lui tới nhà họ Lệ. Ông ta tựa như biết Lệ Cảnh Trình sẽ đến.
”Cảnh Trình, lần này không phải là tôi không muốn giúp. Thật sự là to chuyện lắm.”
”Người bị đụng hiện tại ở đâu?”
”Còn nằm ở bệnh viện, đang cấp cứu.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)


