---
Sắc mặt Thẩm Tĩnh Mạn tái xanh.
”Để tôi làm vậy. Thiển Thiển mới đến, có một số thứ bậc lễ nghĩa chưa hiểu.”
”Chị cả, không hiểu thì chị có thể dạy mà! Trước đây chị cũng đã nói với chị em tôi như thế. Bây giờ Thiển Thiển là con dâu của chị, chị cứ giấu tịt như thế không phải là không chịu thừa nhận cô con dâu này chứ?”
Vinh Thiển cảm thấy cơm trong miệng nuốt xuống cổ họng khô khốc vô cùng.
Củng Khanh mà có thể nói tốt dùm cô ư?
”Mẹ! Mẹ hai! Chuyện tiệc tùng con chưa từng làm, thực sự là không được đâu.”
”Ông à, chị em nói phải. Chúng ta đã nhận Vinh Thiển là con dâu nhà họ Lệ, có một số việc không phải nên cho nó học đi?”
Lệ Cảnh Vân thường không tham dự vào chuyện đấu khẩu của mấy người phụ nữ, nhưng chuyện này liên quan tới tiệc tùng nên cũng gắng mở miệng nói: “Phải đấy. Tĩnh Mạn, bà chỉ cho Vinh Thiển một chút, để con bé từ từ mà làm.”
Vinh Thiển có cảm giác “không có trâu bắt chó đi cày” ấy...
Thẩm Tĩnh Mạn mặc dù tức giận trong lòng, nhưng tạm thời chỉ có thể đồng ý trước, hơn nữa thái độ của Lệ Cảnh Trình với Vinh Thiển cũng chẳng có gì là muốn ly hôn.
Công việc chuẩn bị tiệc rất phức tạp, từ trong tới ngoài sân, đủ kiểu cách, chuẩn mực phải chú ý. Nhìn Vinh Thiển gục xuống bàn xem tư liệu, Lệ Cảnh Trình đi qua ôm bả vai cô: “Có phải chưa thích ứng được?”
”Em chưa từng làm mấy thứ này.”
Người đàn ông nhìn chăm chú khuôn mặt nhỏ của cô, anh để mớ giấy tờ qua một bên: “Em chỉ cần ở một bên xem là được rồi. Mẹ thường xuyên làm mấy thứ này, sẽ có cách giúp em quen.”
”Em chỉ sợ mình làm gì sai.”
Thấy dáng vẻ cô lo nơm nớp, Lệ Cảnh Trình không nói nữa mà đứng dậy đi tới cạnh cửa sổ.
Anh không biết lúc trước anh kiên quyết phải về Lại Hải có phải là sai hay không.
Anh cảm thấy Vinh Thiển có thể ứng phó được hết, nhưng lại quên mất chuyện ứng phó này nọ làm cô tốn bao nhiêu sức lực.
Vinh Thiển nhìn về phía Thịnh Thư Lan cách đó không xa.
Một số chuyện quyết định rồi mới nói. Vinh Thiển đứng dậy đi tới chỗ Thịnh Thư Lan.
”Thư Lan!”
Cô ấy giật mình: “Thiển Thiển.”
”Mẹ nói hương liệu đều là cô chuẩn bị, vậy lần nàycó được không?”
Thịnh Thư Lan gật đầu chắc nịch: “Không thành vấn đề.”
”Cảm ơn.”
Cô ấy miễn cưỡng cười: “Đều vì chuyện trong nhà, không cần cảm ơn.”
Dạ tiệc tối hôm nay, Vinh Thiển đi tới hội trường bố trí sớm.
Cô mặc một lễ phục trễ ngực màu vàng ánh, mái tóc đen nhánh búi sau ót, trên cổ vẫn mang sợi dây chuyền Lệ Cảnh Trình tặng.
Thịnh Thư Lan đi cùng Thẩm Tĩnh Mạn qua. Thịnh Thư Lan mặc đồ luôn luôn rất bảo thủ, màu tím nhạt có vẻ là màu cô ấy rất yêu, sườn xám xẻ tà tới đầu gối, cổ áo cao, thẳng đứng, không để lộ một chút cảnh xuân nào.
Thẩm Tĩnh Mạn liếc nhìn cách trang điểm của Vinh Thiển thì giật mình: “Sao con có thể ăn mặc như vậy?”
”Mẹ, đây là lễ phục dành cho dạ tiệc.”
Khuôn mặt Thẩm Tĩnh Mạn trầm xuống, ngay cả Thịnh Thư Lan cũng xấu hổ không nhìn thêm.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
