——-
Ở trong phòng một hồi lâu Lệ Cảnh Trình mới vào phòng bếp ăn cơm chiều, theo thường lệ ăn xong liền ra ngoài.
Chuyện này cũng không ai biết, người giúp việc trong nhà lại càng không biết.
Vinh Thiển ở trong phòng chờ đợi, đêm nay cô ngủ rất sớm. Trong lúc mơ hồ, cô nghe thấy loáng thoáng có một tiếng động lạ.
Cô mở mắt, trên tường lại hiện ra hình ảnh kia.
Vinh Thiển ngồi thẳng dậy, thế nhưng lần này, cô đã không còn sợ hãi như lần trước nữa.
Cái bóng trắng tinh trên tường đang đong đưa, cô co người lại, ôm chặt đầu gối. Có một thứ âm thanh phát ra, vừa như tiếng gió, lại giống tiếng người khóc rất nhỏ, rất nỉ non.
Bỗng nhiên, Vinh Thiển nhìn thấy một thứ phát ra ánh sáng màu đỏ mà Lệ Cảnh Trình đã đặt trên giá sách.
Lệ Cảnh Trình rời đi chưa được bao lâu, bây giờ vẫn còn ngồi trong xe. Từ vị trí này của anh có thể nhìn rõ nhất cử nhất động trong gian phòng kia, dĩ nhiên, anh cũng nhìn rõ được hình ảnh quỷ dị trên bức tường trắng!
Ngón tay anh lướt nhanh trên bàn phím máy tính, tâm trạng khá tốt, thể hiện rõ trên mặt. Tiếng gõ chữ vang lên, ánh sáng màn hình hắt lên khuôn mặt, Lệ Cảnh Trình hơi nhướn mày, đôi môi hơi nhếch lên, đưa tay gõ lần cuối cùng rồi ngả người về sau, hai tay đặt sau gáy, ánh mắt chỉ hơi rời đi một lát lại quay về màn hình.
Vinh Thiển im lặng nhìn theo cái bóng quỷ dị kia lướt đi về phía cửa. Rồi bỗng nhiên, một tiếng hét chói tai vang lên, cô hoảng hồn, vội khom người bịt chặt hai tai Gạo Nếp, con bé chỉ hơi giật mình nhưng không tỉnh giấc.
Trên tường, cái bóng dần nhỏ lại thành một chấm bé tí rồi biến mất luôn.
Vinh Thiển tròn mắt nhìn, hừ, quả nhiên có người giả thần giả quỷ để hù doạ cô.
Đối phương nhanh chóng tháo tai nghe, một tay che tai, màng nhĩ đau nhói như thể cả đầu sắp nổ tung ra. Vừa nãy, chỉ trong nháy mắt, màn hình trước mặt xuất hiện màu xanh kèm theo một thứ âm thanh rất khó chịu, làm người ta đau muốn chết.
—-
Lệ Cảnh Trình trở lại Đông Uyển, nhìn đồng hồ, đã 11 giờ.
Trong phòng ngủ đèn vẫn sáng, Vinh Thiển nghe thấy tiếng bước chân tới gần cửa bỗng dưng có cảm giác ức chế kích động. Anh vừa đẩy cửa bước vào liền thấy cô đang ngồi ở mép giường.
”Thế nào, không có gì chứ?”
”Anh đã làm gì?”
Lệ Cảnh Trình tiến lên, nhìn về bức tường kia: “Nếu như trong nhà chỉ đơn giản là xuất hiện một bóng ma thì chắc chắn không phải do ai đó đóng vai, huống hồ em nói nó có trang phục giống hệt như của bà, vậy càng không thể. Anh nghĩ kỹ rồi, đó chỉ là tiểu xảo dùng một tấm ảnh khống chế em khiến em thấy bóng ma ấy rồi bắt đầu theo trình tự. Có điều, đối phương dùng phương thức khá tiên tiến, lại quá quen thuộc với đường đi lối lại trong Đông Uyển, cho nên muốn làm việc này cũng không khó.”
Vinh Thiển cười lạnh: “Chẳng lẽ vì muốn làm em sợ mà phải tốn nhiều công sức như vậy sao?”
Lệ Cảnh Trình đặt hai tay lên vai cô: “Đây là nhà họ Lệ, bọn họ dám dùng mọi thủ đoạn dồn em xuống địa ngục nhưng lại không thành, vậy thì hãy để anh cho cả đám sống mà không bằng chết đi.”
Vinh Thiển nghe anh nói, bất giác liên hệ với khuôn mặt ban ngày còn mỉm cười với cô một cách chân thành mà run run.
Anh cũng không muốn cô phải suy nghĩ nhiều, lát sau đã nở một nụ cười trên môi.
Vinh Thiển giả vờ không hiểu: “Làm cái gì?”
”Anh đã thay em giải quyết chuyện lớn như thế mà giờ em giả như không có đấy hả?”
”Bảo vệ phụ nữ luôn là trách nhiệm chính đáng của đàn ông!”
Bàn tay Lệ Cảnh Trình không an phận trượt dần từ bả vai xuống tới thắt lưng cô: “Nếu vậy, an ủi nỗi lòng đàn ông có phải nên là trách nhiệm của phụ nữ?”
Vinh Thiển ngẩng đầu nhìn anh: “Cũng cần nói trước, nếu anh cứ so đo tính toán như thế thì sau này ai còn dám làm việc cùng?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
