——-
Lệ Cảnh Trình thử mở lần nữa, xác định cửa thật sự đã bị khóa trái.
Anh nghĩ thầm, có lẽ do quá sợ hãi nên cô mới khóa cửa.
May mà anh có mang chìa khóa trên người. Anh mở cửa ra, bên trong gian phòng đen kịt. Anh đi vào trong, tới trước giường, anh mở ngọn đèn nhỏ, khom lưng nhìn Vinh Thiển.
Bàn tay anh dịu dàng đặt lên trán cô: “Thiển Bảo?”
Nghe thấy tiếng gọi này, toàn thân Vinh Thiển liền nổi da gà cả lên, cô mở mắt ra: “Làm gì vậy?”
”Không phải em nói có quỷ sao? Quỷ đâu?”
Người đàn ông mỉm cười, những chuyện phản khoa học vô căn cứ này anh nhất định không bao giờ tin, chỉ là do chính miệng Vinh Thiển nói ra, anh cũng rất muốn được mở rộng tầm mắt một lần.
Vinh Thiển nghĩ đến cảnh tượng vừa rồi ở bên ngoài, vẻ mặt biểu lộ sự mệt mỏi: “Có lẽ do gió lớn quá, em nhìn lầm rồi.”
”Có phải không có tôi ở nhà, em ngủ không quen?”
Vinh Thiển giương mắt nhìn anh: “Mấy giờ rồi, sao giờ này anh mới về?”
”Có một cuộc hẹn xã giao, không ngờ lại kéo dài đến trễ thế này.”
Vinh Thiển nhẹ nhàng đáp: “Vậy em ngủ đây.”
Lệ Cảnh Trình thấy cô nhắm mắt lại, đành đứng dậy đi tắm.
Nằm trên giường lúc, anh tắt đèn. Tồi này Vinh Thiển không tài nào ngủ được, cô mở to mắt nhìn về phía vách tường kia. Bên trong phòng yên ắng không một tiếng động.
Cô ngừng thở, hi vọng bóng đen kia sẽ lại nhanh chóng xuất hiện, để cho Lệ Cảnh Trình cũng nhìn thử xem.
Nhưng cô đợi hơn nửa giờ, cũng không có chuyện gì xảy ra.
Vinh Thiển lại xoay người lần nữa, cảm thấy bên giường như có người đang nhìn cô.
Lệ Cảnh Trình nhận thấy cô ngủ không yên: “Làm sao vậy, còn sợ sao?”
”Sao anh còn chưa ngủ?”
”Em cứ lật tới lật lui, làm sao anh ngủ được.”
”Vậy em không nhúc nhích nữa.”
”Vài hôm nữa đã phải đến phòng đấu giá làm việc, em ngủ không ngon giấc làm sao có sức khỏe để làm việc?”
Vinh Thiển hơi dịu lại: “Vậy anh cũng không cần làm như vậy.”
”Anh đang bảo vệ em, biết em sợ nên ôm em lại. Ngủ đi, nếu thật có quỷ, cứ bảo nó đến tìm anh.”
Vinh Thiển biết, nói rằng mình gặp quỷ, thật sự cũng không có ai tin.
Cô thử nhắm hai mắt lại, chiếc cằm của anh vừa chạm vào đỉnh đầu cô, mỗi một tiếng hít thở của anh cô đều nghe thấy rất rõ ràng. Lòng cô dần yên ổn trở lại, dần dần cơn buồn ngủ nhanh chóng kéo tới, mí mắt nặng như đeo chì không nâng lên nổi nữa, ngày cả lúc Lệ Cảnh Trình hôn cô, cô cũng không đủ sức đẩy anh ra.
Bên ngoài Đông Uyển.
Lệ Cảnh Tầm dùng sức đè chặt Thịnh Thư Lan vào đầu tường, cô hoàn toàn không còn đường lui. Hắn cạy mở lòng bàn tay cô, cố đan các ngón tay mình vào, sau đó nắm chặt không buông.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)