---
Hơi thở trở nên nóng hổi, nơi cổ họng khó khăn nuốt khan.
Lệ Cảnh Trình ở trước mặt con gái cũng không dám biểu lộ quá nhiều.
Gạo Nếp chớp chớp mắt: “Không phải là tóc chỉ mọc trên đầu thôi sao?”
Vinh Thiển vội che cái quần nhỏ đi, tức giận nhìn Lệ Cảnh Trình: “Mau tắm nhanh rồi lau mình cho con, trong đó lâu như vậy bị cảm lạnh thì làm sao?”
Cô thực sự là thẹn quá hóa giận.
Lệ Cảnh Trình khom lưng ôm con gái lên: “Lần sau chúng ta lại nhìn nữa. Bây giờ tắm trước.”
Anh tắm nhanh cho con bé, sau đó ôm con ra.
Buổi tối lúc đi ngủ mới là khó khăn nhất. Lệ Cảnh Trình dỗ con ngủ xong mới đi vào phòng tắm. Vinh Thiển thừa dịp lúc này mới vội vàng tắt ti vi, sau đó làm bộ đã ngủ say.
Lúc Lệ Cảnh Trình trở ra, tóc cũng không lau khô. Anh liếc mắt thấy Vinh Thiển đang ngủ rất say. Kỳ thực anh biết cô đang giả vờ, chỉ là anh không biết lúc anh tắm ở trong kia, tâm trạng của cô cứ phập phồng không yên, tựa như đang ngồi trong một chảo dầu sôi, giày vò rất khó chịu.
Người đàn ông đi tới trước giường, Vinh Thiển cảm giác được anh ngồi xuống, trên giường lún xuống khiến cô cảm thấy rất không an toàn.
Có vài giọt nước lành lạnh rơi xuống trên mặt cô. Vinh Thiển cố chịu đựng. Lệ Cảnh Trình nhìn mỗi một giọt nước đọng trên tóc anh, khi rơi xuống gương mặt kiều diễm kia, liền nở rộ như những đóa hoa xinh đẹp. Anh có chút không kìm lòng được, làn môi mỏng lưu luyến in lại dấu ấn trên làn da mịn màng của cô.
Vinh Thiển biết, muốn tên sắc lang này dừng lại thực sự còn khó hơn lên trời.
Nhưng cô đang giả vờ ngủ, cũng không thể đột nhiên giật mình tỉnh giấc. Cô vờ như đang ngủ mơ, giơ tay lên vỗ vỗ mấy cái lên mặt Lệ Cảnh Trình.
Am thanh giòn giã kia vang lên khiến anh giật mình mở mắt.
Dám đánh anh?
”Con muỗi đáng ghét, tránh ra chỗ khác!”
Vinh Thiển chép miệng, sau đó trở mình đưa lưng về phía anh.
Lệ Cảnh Trình sờ sờ gò má, cô thật sự không biết sợ mà!
Anh lau khô tóc, sau đó đi qua bên kia giường.
Tiếng động lúc Lệ Cảnh Trình nằm xuống truyền tới tai Vinh Thiển, tảng đá treo lơ lửng trong lòng cô lúc này mới yên tâm hạ xuống.
Nằm ở giữa còn có Gạo Nếp đang ngủ, anh cũng không thể làm gì qua đáng đúng không?
Nghĩ như vậy, Vinh Thiển liền chìm vào giấc ngủ rất nhanh.
Lệ Cảnh Trình gối tay sau gáy, cùng ngủ một giường nhưng lại không thể làm gì, còn khó chịu hơn cả so với không gặp mặt.
Vinh Thiển ngủ rất say, thật sự không có phản ứng gì.
Gạo Nếp lại nhích người, sáp lại gần Lệ Cảnh Trình. Người đàn ông cẩn thận nhích ra tới mép giường, chỗ Gạo Nếp vừa mới nằm. Anh thuận lợi đẩy con gái ra một bên, còn mình thì chen vào nằm giữa.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



