---
Vinh Thiển chuẩn bị rời khỏi, đúng lúc Thịnh Thư Lan ở bên kia nhìn sang, vội gọi theo.
”Thiển Thiển!”
Vinh Thiển đành phải kiên trì bước vào.
Gạo Nếp ở một bên nhào tới: “Mẹ.”
Vinh Thiển ôm con vào trong ngực, sau đó nhìn Thẩm Tĩnh Mạn nói: “Mẹ, chúng con về trước.”
Thẩm Tĩnh Mạn vô cùng tức giận, cũng không thèm để ý tới cô. Thịnh Thư Lan ý bảo Vinh Thiển đi ra, cô tiện tay đóng cửa lại: “Mẹ yên tâm, con sẽ tìm cách khuyên cô ấy.”
Vinh Thiển ôm lấy Gạo Nếp bước xuống dưới lầu, Thịnh Thư Lan gọi cô lại: “Thiển Thiển, những gì chúng tôi nói lúc nãy... cô đã nghe thấy phải không?”
Thịnh Thư Lan còn muốn nói gì đó nhưng nhìn thấy Lệ Cảnh Trình đang từ dưới lầu đi lên, cô liền im lặng, trở lại phòng Thẩm Tĩnh Mạn.
Trên đường trở về, thần sắc Lệ Cảnh Trình không rõ, Gạo Nếp nằm trong lòng Vinh Thiển bắt đầu ngáp liên tục. Đến lúc Vinh Thiển lại lần nữa cúi đầu thì nhìn thấy con gái đã ngủ rồi.
Lệ Cảnh Trình đứa tay tới nắm tay Vinh Thiển.
”Kỳ thực, anh thực sự không muốn trở lại ngôi nhà kia, nhưng anh không thể bỏ mặc mẹ được.”
Vinh Thiển có chút kinh ngạc, đây là lần đầu tiên cô nghe Lệ Cảnh Trình nói về Thẩm Tĩnh Mạn với tâm trạng như vậy...
”Vậy khẳng định, anh rất quan tâm mẹ.”
”Anh cảm thấy, cho dù mẹ có làm gì có lỗi với anh, cho dù anh có không nghe lời mẹ, nhưng anh không thể không quan tâm tới mẹ, anh cũng muốn đưa mẹ đi cùng nhưng mẹ nhất định không rời ba lấy nửa bước.”
Vinh Thiển hiểu rất rõ.
Đặc biệt là người có tư tưởng bảo thủ như Thẩm Tĩnh Mạn, chồng bà chính là ông trời của bà, một khi chồng bà không cần bà nữa, thì cũng không khác gì khoảnh khắc long trời lở đất.
Lệ Cảnh Trình nắm chặt tay Vinh Thiển: “Chúng ta nói chuyện lúc bé đi.”
”Được.”
Có một số việc một khi đã khắc sâu vào trong ký ức, cả đời dù cố gắng thế nào cũng không thể quên.
Năm đó, Lệ Cảnh Trình bốn tuổi.
Anh còn chưa hiểu chuyện người lớn tranh đấu với nhau có ý nghĩa gì.
Lúc cha anh mới cưới thêm vợ mới, anh còn thừa dịp lúc không có Thẩm Tĩnh Mạn mà kêu người đó là “mẹ”.
Lúc đó, Củng Khanh rất tốt với anh, anh muốn gì cũng đều chiều theo. Có lẽ rất nhiều chuyện Lệ Cảnh Trình đã quên, nhưng chuyện Củng Khanh cầm một chiếc xe hơi đồ chơi lừa anh đến kho lạnh của nhà họ Lệ, anh không bao giờ quên được.
Lệ Cảnh Trình đang ngồi chơi xe, đầu vai đột nhiên bị người ta đẩy mạnh, cả người anh lảo đảo ngã vào phòng đông lạnh.
Không khí lạnh ào ạt tạt vào mặt khiến anh run lẩy bẩy. Khớp hàm anh liên tục run lên, nhưng chủ yếu vẫn là do quá sợ hãi. Lệ Cảnh Trình bổ nhào tới đập mạnh lên cửa: “Mẹ hai, thả con ra, thả con ra!”
Cánh cửa kia cũng rất lạnh lẽo.
Khi lòng bàn tay mỏng manh của một đứa trẻ vừa chạm vào thì liền cảm nhận được cái lạnh thấu xương. Da thịt anh trở nên tê cứng như sắp bị đóng băng.
Lệ Cảnh Trình sợ hãi ôm chặt chiếc xe đồ chơi. Bây giờ mới vào đầu xuân, quần áo mặc rất phong phanh, toàn thân anh run run, cố gắng gào to lên: “Mẹ ơi, cứu! Cứu con, cứu con.”
Kho lạnh của nhà họ Lệ nằm đơn độc ở hậu viện, chuyên dùng để trữ lượng thực phẩm lớn khi có yến tiệc, vì vậy bình thường cũng rất ít người qua lại.
Buổi tối hôm đó, Thẩm Tĩnh Mạn lo lắng tìm kiếm khắp nơi, nhưng tất cả người làm trong nhà đều nói không nhìn thấy Lệ Cảnh Trình đâu.
Lúc này, Củng Khanh bước nhanh tới chỗ bà: “Chị cả, lúc chiều em có thấy Cảnh Trình chạy về hướng kho lạnh, cửa nẻo ở đó toàn là tự động, chắc nó không chạy vào đó rồi chứ?”
Thẩm Tĩnh Mạn sợ đến tái mặt, vội vàng chạy đi tìm con trai.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)


