-----
Ngày hôm sau.
Trước khi đi ra ngoài, Lệ Cảnh Trình bước đến tấm kính cạnh cửa phòng, Vinh Thiển vội chạy đến, trên người vẫn mặc bộ đồ hôm qua: “Lệ Cảnh Trình, thả tôi ra, tôi còn phải đến trường.”
Anh nhìn mắt cô, lạnh lùng nói: “Nếu không quên được hắn thì đừng mong ra ngoài. Anh sẽ đem tác phẩm của em làm thật tốt, khi nào khắc tinh xảo rồi đưa hắn cũng chưa muộn.”
“Đồ điên, anh giam tôi thì làm được cái gì? Mau thả tôi ra.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


