-----
Cho đến lúc có một bóng đen tiến lại gần, in lên bức tượng, Vinh Thiển mới phục hồi tinh thần, có người đến đây sao? Cô vẫn chưa buông dao xuống, Lệ Cảnh Trình đi đến bên cạnh cô, một chân gác lên trên bàn. Vẻ mặt Vinh Thiển chăm chú, anh đưa mắt nhìn bức tượng, cô ngẩng đầu nhìn: “Đừng động đậy.”
”Khắc cho tôi sao?”
Vinh Thiển mím chặt môi, Lệ Cảnh Trình nhìn bức tượng một lúc lâu rồi nói: “Nhìn kỹ cũng không giống tôi lắm, rốt cuộc em khắc ai vậy?”
Vinh Thiển không tin anh lại không nhìn ra, cô hơi kích động, đứng dậy: “Sau khi làm xong cái này, tôi sẽ làm cái khác cho anh.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

