-----
Ông ta vừa đưa tay chạm đến tờ chi phiếu, không nghĩ tới Hà Mộ lúc này tựa như phát điên, đưa tay chụp lấy tờ chi phiếu, xé nát: “Con nói rồi, là anh ấy giúp con, nếu không có anh ấy, khẳng định con đã bị đuổi học, làm sao ba lại có thể cầm tiền của anh ấy?”
“Bốp” Một cái tát vào mặt Hà Mộ, truyền đến tai Vinh Thiển.
Cô nhanh chóng mở cửa, định bước ra ngoài, nhưng nghĩ lại, nếu giờ phút này cô đi ra ngoài sẽ càng làm cho Hà Mộ thêm đau khổ. Vinh Thiển liền dừng lại.
Hà Mộ ôm mặt chạy ra ngoài, mẹ cô ấy liền đuổi theo: “Mộ Mộ....”
Lệ Cảnh Trình dang hai tay ra, ngả người ra sau, trong mắt hiện lên sự trêu trọc, sao đó mở miệng nói ra lời châm chọc: “Ông nghe con gái ông nói gì rồi chứ, nghe rõ rồi chứ?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

