------
Bên ngoài đường lớn tuyết rơi dày đặc, Lệ Cảnh Trình thấy Vinh Thiển ăn mặc phong phanh, bước đi lảo đảo, ngã xuống lại đứng dậy đi tiếp.
“Vinh Thiển, em quay lại đây cho anh!”
Trên đường vắng vẻ không một bóng xe, tuyết rơi nhiều như vậy, cho dù có lái xe thì cũng phải rất cẩn thận. Vinh Thiển muốn về nhà, dù trong nhà có Cố Tân Trúc nhưng ít ra còn có ba cô. Ba cô thương cô như vậy nhất định sẽ không để cô chịu khổ.
Hai chân Vinh Thiển đông cứng, ra khỏi đường lớn là một cái hồ. Gió ngày càng táp mạnh vào má cô, cô không để ý đến chiếc hồ chỉ cố vẽ ra hình ảnh Hoắc Thiếu Huyền trước mặt để cố gắng bước tiếp. Bỗng nhiên, cô trượt chân té ngã trên đất, nước thấm đẫm quần áo, lạnh đến thấu xương.
Lệ Cảnh Trình vội vã chạy đến, ngồi xổm xuống định đỡ cô lên. Cô gạt tay anh ra: “Đừng động vào tôi! Đừng động vào tôi!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-593460.png&w=256&q=75)