Đường Tư Hoàng qua ống nhòm thấy được cậu xuất hiện, vốn đang vui vẻ, lập tức nhướng mày, nhẹ nhàng mà linh hoạt từ trên cây nhảy xuống, vỗ vỗ đầu Charles.
Charles im lặng lắc lắc đuôi, tựa như sói trên thảo nguyên, nhanh nhẹn phóng tới. Bọn chúng thấy Charles liền kinh hỉ chạy về phía nó, Đường Tư Hoàng đứng thẳng tắp dưới tàng cây. Đường Miểu vội vàng vẫy tay với Charles, nhẹ tay nhẹ chân chạy tới.
"Cha."
Đường Miểu thấp giọng gọi một tiếng, ôm lấy người kia, trong lòng cuối cùng cũng thật sự an tâm.
"Không sao thì tốt." Đường Tư Hoàng đưa lưng về phía mọi người, ngăn trở tầm mắt của người khác, hôn lên trán cậu một cái.
Đường Miểu quét mắt tới nơi ẩn nấp của mấy tay bắn tỉa, cười thiện ý với mọi người, rồi quay sang Đường Tư Hoàng, thấp giọng nói: "Đối phương có ít nhất 25 người, phải tập kích bất ngờ. Còn nữa, cha, con không định tha cho lão đại của bọn chúng."
Mọi người nghĩ hẳn là Đường Miểu đã nghe được tin tức từ mấy tên canh cậu, chứ không hề hoài nghi gì.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)


