Âm thanh chói tai xuyên qua ván cửa truyền vào, dễ dàng biết được móng gà sắc nhọn đang cào cửa. Một, hai, ba...Khi ánh sáng lờ mờ mảnh dài xuyên qua lỗ thủng trên cửa chiếu vào căn phòng tối đen, tâm Đường Miểu liền trầm xuống.
Tia sáng chiếu vào càng lúc càng nhiều khi vết thủng trên cửa ngày càng to, mà trong phòng cũng theo đó mà càng ngày càng yên tĩnh. Đường Tư Hoàng trầm giọng nói: "Bật đèn."
Trên mặt Trần Lập là vẻ vừa sợ vừa nghi hoặc: "Mái ngói rớt."
"Cái này, gà bình thường có thể bay cao vậy sao?" Một người ngửa đầu nhìn nóc nhà rồi nói.
"Hiển nhiên, đây không phải gà bình thường." Trần Lập cầm chặt đao trong tay.
"A—" từ xa truyền tới tiếng hét vang tận trời xanh.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)
