"Anh này, thức ăn của các anh trông không tệ, con tin như tôi cũng được ăn ngon vậy sao?"
Người nọ sững sờ, lập tức cười ha hả, vẻ mặt hào phóng: "Tất nhiên! Bọn ta chỉ cần tài vật, chứ không giết người. Không cần khách khí, mau ăn đi."
Ánh mắt của gã thỉnh thoảng lướt qua chén thịt, không lộ vẻ tham lam, mà có phần quỷ dị, trong lòng Đường Miểu khó chịu không thôi, cảm thấy, thấy không đúng chỗ nào đó. Dù đám người này tồn lương dồi dào, nhưng đối đãi với con tin có phải qua dễ dãi rồi không. Trên người cậu ngoại trừ quần áo, toàn bộ đều đã bị lấy đi, cũng không có gì đáng giá để bọn họ lấy lòng.
Người nọ đi tới tháo dây thừng trên cổ tay cậu, nhiệt tình thúc giục: "Mau ăn đi. Ăn xong tôi còn phải đem chén đi."
"Cám ơn, nhưng sáng nay tôi ăn no lắm rồi, bây giờ vẫn chưa đói." Đường Miểu "khó xử" nói.
"Hả?" Sắc mặt người nọ khẽ biến, nụ cười có chút vặn vẹo, "Chỉ sợ không được, chuyện lão đại giao cho tôi, nếu tôi không hoàn thành, thế chẳng phải tôi tự tìm rắc rối sao? Nếu lão đại tìm tôi gây chuyện, tôi cũng chỉ đành tìm cậu. Cậu cũng không hy vọng chuyện đó xảy ra đúng không? Ăn!" Người nọ cầm lấy chén thịt đưa tới trước mặt Đường Miểu, thái độ cứng rắn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


