Sau khi Phan Thắng ra hiệu với Thi Nại Hiền thì tháo chốt cài, lặng lẽ đẩy nắp hầm lên. Thi Nại Hiền kề sát cái gương nhỏ vào khe hở, điều chỉnh vài góc độ mới dừng lại, thần sắc lập tức căng thẳng, vội vàng kéo tay nắm cửa trên nắp hầm xuống, vang lên một tiếng cạch nhỏ.
Tim mọi người lập tức tắc ở cổ họng, không dám phát ra tiếng nào. Tiếng bước chân bên trên vang lên dồn dập, là tang thi trở lại đi đi lại lại, ước chừng bốn năm phút mới yên tĩnh.
Thi Nại Hiền im lặng không nói, đột nhiên chuyển hướng sang Đường Miểu và Đường Tư Hoàng, mỉm cười nói: "Đường đội trưởng là người có bản lĩnh, không biết có cách nào không?"
Chú ý của mọi người lập tức đều bị dẫn sang Đường Tư Hoàng và Đường Miểu.
Đường Tư Hoàng đáp lại bằng nụ cười thản nhiên: "Thi đội trưởng khiêm tồn rồi, lúc trước cậu dẫn đầu Tiểu Cường đội, đánh đâu thắng đó, không gì cản được, đứng đầu trong top 5 các tiểu đội sinh tồn, có ai không biết? Nếu không phải Thi đội trưởng có bản lĩnh, Tiểu Cường đội sao có được thành tựu hôm nay?"
Thi Nại Hiền không nói gì, nhìn chằm chằm y, cười như không cười, một lúc sau mới dời ánh mắt đi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)