"Đường Miểu, không ngờ trùng hợp vậy, gặp được cậu ở đây." Thi Nại Hiền cười chào hỏi với Đường Miểu.
Đường Miểu nhìn gã một cái, không nói gì, lấy hai bịch bánh quy trong ba lô ra, một đưa Đường Tư Hoàng, còn lại tự mở ra ăn, chuyện sáng nay xảy ra đột ngột, bọn họ còn chưa kịp ăn sáng đâu.
Sắc mặt Thi Nại Hiền trở nên có chút bối rối, đứng dậy đi tới, tận lực duy trì ý cười: "Sao lại lạnh nhạt thế? Tốt xấu gì chúng ta cũng xem như người quen mà?"
Gã ngồi xuống bên kia Đường Miểu.
"Nếu chỉ gặp một lần đã là người quen thì người quen của tôi không có một vạn, cũng có tàm ngàn rồi." Đường Miểu kéo Đường Tư Hoàng dậy, "Cha, bên này chói quá, con hơi khó chịu, qua kia ngồi đi."
Mọi người thấy Đường Miểu ăn thì cũng thấy thèm ăn, đều lấy ra lương khô của mình, tiếng tang thi đi đi lại lại bên ngoài vang lên rất rõ ràng, chắc chắn không ra liền được.
"Sao chổi" quét mắt nhìn một vòng, cười nói: "Xem ra mọi người đều là người của căn cứ WH, làm quen chút đi, tôi là Siêu Kiệt."
Nói chuyện với nhau khiến không khí khẩn trương dường như dễ chịu hơn một chút, chỉ một lúc, mọi người đều biết tên nhau.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


