Không dám tiến vào quá lâu, Đường Miểu nhanh chóng đi ra, viết vào lòng bàn tay Đường Tư Hoàng mấy chữ. Hai người giả vờ ngồi một lúc rồi đổi vị trí. Đường Tư Hoàng cố ý tránh trong thảm cởi áo lông rồi mới vào. Trong thảm có áo lông, lại có Charles và Hắc Uy hai hắc khuyển nhích tới nhích lui, thảm phập phồng lên xuống, sẽ không ai chú ý tới y biến mất.
Đường Miểu đợi 10 phút rồi đưa y ra, nhìn y một cái dò hỏi, không xác định lắm chỉ 10 phút có đủ để y ăn cái gì không.
Đường Miểu gật đầu.
Đường Miểu đẩy áo lông của y về phía bên kia, ra hiệu y mau chóng mặc vào.
Đường Miểu nhỏ giọng: "Lúc còn nhỏ cha cũng có kể chuyện cho con đâu." Lời vừa ra khỏi miệng cậu liền hối hận. Chuyện cha mẹ năm đó, Đường Tư Hoàng hoàn toàn là người vô tội.
Đường Tư Hoàng lại dường như không hề để ý, chỉ thoáng dừng rồi nói: "Rất bình thường, chả có gì để nói cả. Không bằng nói chuyện của con."
"Con?" Đường Miểu buồn bực.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)