Ngòi bút trong tay Đường Miểu vạch một đường, sau khi phác thêm vài nét, trước mặt tang thi đã xuất hiện một hắc khuyển uy mãnh, người phóng về phía tang thi nọ. Sau khi vẽ xong, buồn bực trong lòng Đường Miểu cũng không khỏi vì thế mà tiêu tán.
"Vẽ không tồi." Đường Tư Hoàng đứng dậy ngồi xuống cạnh cậu, nhìn tang thi trên giấy vô cùng sống động như muốn từ trong đó nhảy ra, có chút ngoài ý muốn.
"Con không giỏi vẽ tay." Đường Miểu theo thói quen nhếch môi, lắc đầu, rất tự mình biết mình. Lúc học đại học ở Mỹ, cậu học ngành quản trị kinh doanh, vẽ bất quá chỉ là chút sở thích nhỏ của cậu thôi, học cũng chỉ có hai năm, cậu giỏi vẽ mặt nhất, còn yếu nhất là vẽ tay.
Đường Tư Hoàng không nói gì, cầm lấy bút trong tay cậu, bên trên hai cánh tay của tang thi phác thêm vài nét, tỉ lệ tay không cân đối trước đó cũng được sửa lại.
"Để ta ngủ một lát, đừng ồn."
Đường Miểu thật sự không nghĩ chân mình êm hơn gối đầu, nhưng nhìn tư thái Đường Tư Hoàng, muốn y ngồi dậy hiển nhiên không phải chuyện dễ, rơi vào đường cùng, chỉ đành để mặc cha nằm lên đùi mình, có chút không được tự nhiên mà vặn vẹo mông. Trong ấn tượng, cậu và cha rất ít khi thân mật như vậy, ngoại trừ lúc trên giường. Mợ nó, câu này sao nghe kỳ kỳ ta? Nhưng mà, cậu rất thích sự thân mật này.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)