Đường Tư Hoàng không nhúc nhích, nhìn chằm chằm cậu nửa ngày, tựa hồ đang xác định cậu có thật sự đã nghe lọt lời y hay không, thật lâu sau đó mới bước về giường của mình. (ểh, thế rốt cuộc là anh có mặc quần ko hay chỉ có mỗi cái quần trong =]]]]])
Đường Miểu yên lặng nghĩ nửa ngày, cũng không suy nghĩ cẩn thận, xấu hổ thẹn thùng tim đập dồn dập với cha mình là cái đạo lý gì. Xe lửa không biết từ lúc nào lại chạy nhanh về phía trước, ầm ầm chuyển động. Cậu trong tiếng ầm ầm đó lần nữa chìm vào giấc ngủ.
Một giấc này, Đường Miểu ngủ một mạch tới hừng sáng, đột nhiên nhớ tới chuyện Đỗ Tấn và Đường Cửu, lập tức ngồi bật dậy. Đường Tư Hoàng không ở đây. Cậu vội vàng rời giường, mau chóng mở cửa, bước vài bước tới trước cửa ghế lô của Đỗ Tấn và Đường Cửu, đã thấy cửa mở ra, bên trong không có người. Đường Thất người ủ rũ tựa ở cửa ra vào.
"Đường Thất, Đường Cửu và Đỗ Tấn thế nào?"
Đường Thất thấp giọng nói: "Bọn họ vẫn biến thành tang thi."
Đường Miểu thật không biết phải an ủi hắn thế nào.
Hơn tám giờ, mặt trời đã lên cao, ánh dương quang chiếu xuyên qua khung cửa sổ, ánh sáng nhu hòa rơi xuống mặt bàn. Nếu không phải ngẫu nhiên nhìn thấy vài tang thi lang thang trong thôn phía xa, Đường Miểu còn tưởng đây chỉ là một chuyến xe lửa lữ hành bình thường lại an bình.
Bão mặt trời tàn sát nhân loại, nhưng dường như không gây ảnh hưởng gì đến thực vật cây cối. Đường Miểu nhìn từng khối cải trắng, bắp cải khỏe mạnh trong vườn rau không xa, có chút không bình tĩnh nghĩ, đây là một lượng vật tư không nhỏ à nha.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

