Phương Cổ nghĩ nghĩ nói: "Hiện tại vẫn chưa bắt được kênh phát thanh nào. Bất quá, hôm qua chúng tôi đụng phải một đội ngũ người sống sót, nghe nói một người trong bọn họ nhận được tin tức nói là bên thành phố WH có một căn cứ người sống sót rất lớn, cũng không biết là thật hay giả nữa. Còn những chuyện khác thì không có tin gì." Lúc này hắn đã lờ mờ hiểu được tại sao mấy người này lại cứu hai anh em bọn họ, một trong những nguyên nhân chính là vì dể nghe ngóng tin tức bên ngoài, nên hắn tận lực nói hết tất cả những gì mình biết.
Đường Tư Hoàng gật nhẹ đầu: "Đường Thất, đưa bọn họ tới ghế lô đằng sau."
"Vâng, tiên sinh."
Phương Cổ đi được vài bước chợt quay đầu lại, lịch sự hỏi: "Đường tiên sinh, tôi có thể hỏi trạm cuối của xe lửa này là đâu không?"
"B thị." Đường Xuân thay mặt đáp.
Hai mắt Phương Cổ sáng rực, thầm nghĩ thật tốt quá, so với căn cứ của thành phố WH, B thị khẳng định tốt hơn nhiều, vội vàng nói cám ơn lần nữa.
"Chúng tôi hiểu." Phương Cổ lại lần nữa nói cám ơn.
Phương Đại chú ý thấy có người đi đi lại lại ở toa hai, thử hỏi: "Bên kia là..."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)