Ngày hôm ấy, Lâm đại phu nhân triệu Lâm Hạc Ngâm đến gặp, vừa thấy mặt đã đưa cho Lâm Hạc Ngâm một bức thư, bên trong chính là hôn thư.
Lâm Hạc Ngâm chỉ cần cưới Liễu Ngọc Kiều làm chính thê là có thể trở về Kinh Thành.
"Con trai của ta." Mẫu thân nói: "Đại nghiệp trăm năm của Lâm phủ, nếu con vì một nữ nhân mà làm lỡ dở, sau này xuống cửu tuyền còn mặt mũi nào đi gặp phụ thân con?"
Lâm Hạc Ngâm cầm lấy bức hôn thư kia, dưới ánh mắt nặng trĩu của mẫu thân, y thất thần bước đi tìm Ngu Vọng Chi.
Con đường quan lộ thênh thang, Kinh Thành phồn hoa đô hội, kỳ vọng của gia tộc và một nữ nhân, y phải chọn thế nào đây?
Khi ấy, Ngu Vọng Chi đang cùng mấy vú nuôi bếp nghiên cứu nấu ăn. Nàng là một nữ tử bình dân, chỉ am hiểu những thứ này, nấu được một nồi cơm ngon đối với nàng đã là chuyện lớn bằng trời. Tàn tro nơi bếp lò bay lên gương mặt kiều diễm của nàng, che lấp đi dung nhan rạng rỡ muôn phần, biến nàng thành một nữ tử thô kệch, chẳng có gì nổi bật.
Nàng cứ xoay quanh bếp lò, nói muốn mang nồi cơm này đến phòng Lâm Hạc Ngâm, hy vọng Lâm Hạc Ngâm sẽ thích.
Nàng cũng chỉ có thể đưa chút đồ ăn thức uống này mà thôi, tác dụng của nàng đối với Lâm Hạc Ngâm, cũng chỉ dừng lại ở đó.
Lâm Hạc Ngâm đứng từ xa nhìn mẫu thân rất lâu, cuối cùng lựa chọn nhận lấy bức hôn thư này.
Mẫu thân cuối cùng cũng nở nụ cười với y một lần nữa, vỗ vỗ đầu y rồi nói: "Chúng ta cứ đưa Ngu Vọng Chi vào trong núi trước, lấy cớ ta bị bệnh để bảo nó lên núi cầu phúc. Đợi đến khi Liễu Ngọc Kiều vào cửa, sóng gió của chuyện này qua đi rồi, lại đón Ngu Vọng Chi trở về làm thiếp là được. Dù sao thì Ngu Vọng Chi và con chẳng phải đều thật lòng yêu nhau sao? Nó không nên bận tâm đến danh phận làm gì, chỉ cần có được con là đã đủ rồi."
"Sau này con có thể đưa nó trở lại Kinh Thành, cho nó mở mang tầm mắt, ngắm nhìn phong cảnh Kinh Thành mà cả đời này nó chưa từng được thấy. So với việc làm một nữ nhân thôn quê cả đời, thế này cũng coi như là chim sẻ hóa phượng hoàng, bay lên cành cao rồi."
Lâm Hạc Ngâm siết chặt bức hôn thư kia, nghĩ đến Kinh Thành phồn hoa đô hội, nghiến răng gật đầu.
Y không hề muốn bỏ rơi Ngu Vọng Chi, y cũng chỉ bị tình thế ép buộc. Đại trượng phu không câu nệ tiểu tiết, quyền thế đã dâng đến tận tay, y không thể không nắm lấy.
Trong lòng y thực sự có Ngu Vọng Chi, cho dù có cưới người khác, y cũng chỉ yêu duy nhất một mình Ngu Vọng Chi. Hơn nữa, đây chỉ là tạm thời, sau này khi y đắc thế, nhất định sẽ nâng nàng lên làm bình thê, địa vị ngang bằng với Liễu Ngọc Kiều, không ai được phép bắt nạt Ngu Vọng Chi.
Về sau, sau khi Ngu Vọng Chi đi rồi, Liễu Ngọc Kiều lập tức mang theo của hồi môn phong phú đến nơi. Nàng ta đến bái kiến Lâm phu nhân trước, sau đó cùng Lâm Hạc Ngâm bàn bạc hôn kỳ.
Lâm Hạc Ngâm không mấy để tâm đến Liễu Ngọc Kiều này. Dù sao hôn sự của hai bên đều do cha mẹ sắp đặt, vậy thì cứ thành thân là được. Y là người lợi dụng đối phương trước, đáng lẽ ra phải có chút áy náy, cũng từng nghĩ sẽ đối xử tốt với nàng ta một chút. Thế nhưng không hiểu sao, khi thực sự nhận lấy của hồi môn và sự trợ giúp của đối phương, y lại bắt đầu không muốn nhìn thấy Liễu Ngọc Kiều nữa.
Y giống như bao kẻ ở rể khác, vừa muốn chiếm đoạt gia tài của người ta, lại vừa chán ghét việc người ta đè đầu cưỡi cổ mình.
Mỗi khi như vậy, Lâm Hạc Ngâm lại càng thêm nhớ nhung Ngu Vọng Chi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

