Nhưng trớ trêu thay, hôm nay Liễu Ngọc Kiều ra ngoài mua sắm một số thứ, lại vừa hay đụng mặt Ngu Vọng Chi trở về!
...
Tất cả những chuyện của hai tháng trước như những cánh hoa bay lướt nhanh qua trí óc, toàn thân Lâm Hạc Ngâm cứng đờ, đứng chết trân tại chỗ đầy nhếch nhác, gương mặt thanh tú như tiên nhân cũng ngưng trệ, không thốt nên lời.
Y nhớ rõ Ngu Vọng Chi đã bị đưa đến một ngôi chùa nơi rừng sâu núi thẳm. Ở một nơi xa xôi như thế, nàng lại không biết đường, làm sao có thể tự mình đi ra được?
Và sao nàng lại xuất hiện ở đây?
Tại sao lại cố tình xuất hiện ngay trước thềm hôn lễ của y chứ!
Ngu Vọng Chi đã biết được bao nhiêu phần về chuyện y sắp cưới một người nữ nhân khác?
"Lâm ca ca?" Nữ tử yếu đuối khoác trên mình chiếc áo choàng lông tuyết bị hất tay ra, sắc mặt cũng dần dần trắng bệch đi. Nàng ta nhìn Ngu Vọng Chi ở phía xa, lại hỏi: "Nàng ta là ai?"
Lâm Hạc Ngâm quay sang nhìn thấy gương mặt của Liễu Ngọc Kiều. Hôm nay nàng ta cài một chiếc trâm tường vân ngũ sắc bằng lưu ly, là món đồ độc nhất vô nhị ở trong kinh, càng tôn lên vài phần khí chất quý phái của Kinh Thành ở nàng ta. Lâm Hạc Ngâm vừa nhìn thấy chiếc trâm kia, trái tim đang hoảng loạn lập tức bình tĩnh trở lại, cán cân trong lòng y nghiêng y về phía Liễu Ngọc Kiều một cách vô hạn.
Vị cô nương đến từ Kinh Thành này, tuy y không yêu, nhưng bắt buộc phải giữ lại.
Khi ấy tuyết lớn bay đầy trời, y mím môi, khẽ giọng nói: "Nàng, nàng hãy theo ta vào phủ trước đã, ta sẽ giải thích cho nàng nghe."
Trong đầu Lâm Hạc Ngâm thoáng hiện lên gương mặt của Ngu Vọng Chi, nhưng trong chớp mắt đã bị y quẳng ra sau đầu. Y thậm chí không thèm nhìn lại Ngu Vọng Chi đang phủ phục trong tuyết bên cạnh lấy một cái mà cẩn thận dìu Liễu Ngọc Kiều đi vào trong phủ, đồng thời lúc quay người đi, y cho tên quản sự bên cạnh một ánh mắt nặng nề, lạnh lẽo.
Quản sự thầm căng thẳng, vội vàng cúi đầu xuống. Đợi sau khi Lâm Hạc Ngâm và Liễu Ngọc Kiều đã quay người rời đi, chủ quản mới vội vã đi về phía cổng, cúi người xuống, đến khi đứng lên, trên mặt đã đầy vẻ ân cần và vui cười: "Ôi chao! Ngu cô nương bị làm sao thế này? Sao lại ngã trên mặt đất thế kia! Mau đứng lên thôi, lão phu nhân còn sợ trên núi lạnh lẽo, cứ nhớ mong cô nương suốt đấy, sao cô nương lại tự trở về thế này!"
Ngu Vọng Chi lúc đó đang quỳ trên mặt đất, tay chân tê dại không thể đứng dậy, xương thịt lạnh buốt, nhưng trong lòng lại càng lạnh hơn.
Rõ ràng... nàng mới là vị hôn thê của y, khi y đến nhà nàng dâng sính lễ, đã nói là sẽ cưới hỏi đàng hoàng! Ba chữ "vị hôn thê" này, chẳng lẽ lại là thứ không thể nói ra hay sao?
Nàng muốn đuổi theo để chất vấn, nhưng chủ quản đã vững vàng chắn trước mặt nàng, dùng sức nắm lấy cánh tay nàng để đỡ nàng dậy, lại như khống chế giữ chặt lấy nàng, khiến nàng không thể nào vùng vẫy thoát ra được.
Ngu Vọng Chi mơ màng lơ mơ được đỡ dậy, đầu óc có chút tê dại kể lại một lượt những gì mình đã trải qua, rồi lại hỏi: "Nữ tử vừa rồi... là ai vậy?"
Khi nghe thấy hai chữ "thổ phỉ" thì sắc mặt quản sự trắng bệch đi trong nháy mắt, sau đó lại nhíu mày nói: "Những kẻ đưa cô nương lên ngôi miếu trên núi kia vẫn chưa trở về bẩm báo chuyện này, chắc là sợ gánh trách nhiệm đây mà. Dám lừa trên gạt dưới, lũ người đó thật đáng chết! Nếu không chúng ta đã sớm ra ngoài tìm cô nương rồi!"
Hóa ra là vậy, Ngu Vọng Chi nghĩ, hèn chi những thương nhân kia lại nói không có ai đi tìm nàng.
Ngừng một lát, quản sự kia nhoẻn cười, dìu nàng đi về phía cửa bên, nói: "Còn về vị quý khách kia, tiểu nhân cũng không rõ lắm, lát nữa tiểu nhân sẽ hỏi thăm giúp cô nương."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

