Gia đạo sa sút, trời đất điên đảo chỉ trong chớp mắt. Khi ấy y đang lúc u uất bất lực, ngày ngày thơ thẩn nơi đồng ruộng thôn quê, vừa vặn gặp được một cô nương không cẩn thận bị rơi xuống nước.
Quân tử gặp chuyện nguy nan trên đường, đương nhiên phải ra tay cứu giúp.
Nước sông ngày hôm đó lạnh đến thấu xương, y vớt cô nương kia từ dưới nước lên, vừa vặn nhìn thấy khuôn mặt và ánh mắt diễm lệ của nàng.
Vừa đi qua một ranh giới giữa sự sống và cái chết, dáng vẻ hoảng hốt lo sợ của cô nương ấy giống như một chú mèo con bị ướt mưa, mái tóc đen nhánh xõa trên bờ vai gầy guộc, lớp y phục ướt sũng ôm sát lấy thân hình thon thả. Nàng nhìn y bằng ánh mắt bất an đầy sợ hãi, đúng là vừa đáng thương lại vừa đáng yêu.
Trong lòng y nhất thời dâng lên vài phần ham muốn bảo vệ, lập tức hộ tống cô nương ấy suốt chặng đường trở về.
Sau đó, cô nương này đã đích thân đến nha môn để tạ ơn y.
Tính tình nàng hoạt bát, giống như chú chim sẻ ríu rít, lại như chú mèo nhỏ lanh lợi tinh nghịch trên mái hiên. Nàng sinh ra ở chốn thôn quê dã ngoại, chưa từng đọc sách nhiều, chữ nghĩa cũng chẳng biết được mấy, nhưng cái tên lại vô cùng êm tai, là "Ngu Vọng Chi".
Ở bên nàng, Lâm Hạc Ngâm cảm thấy vô cùng nhẹ nhõm. Dường như những sự vụ trần tục ở Kinh Thành đều đã rời xa y. Lần đầu tiên y cảm nhận được sự tự do tự tại của chốn thôn dã, sự u tĩnh của núi rừng hoang vu, ngay cả một chú mèo nhỏ chạy qua trên con đường đất cũng trở nên thật đáng yêu.
Về sau nữa, Ngu Vọng Chi đã tặng y một chiếc túi thơm do chính tay nàng thêu. Ở Mạc Bắc, tặng túi thơm mang ý nghĩa là "bày tỏ tình cảm". Ngu Vọng Chi có tình ý với y.
Y suy nghĩ hồi lâu, đi đến phòng mẫu thân, quỳ gối trong phòng bà, nói muốn xin cưới Ngu Vọng Chi.
Y vẫn còn nhớ rõ cảnh tượng lúc ấy, trong căn phòng được sửa sang lại thắp hương trầm nghi ngút, ngăn cách bởi một bức rèm châu. Mẫu thân ngồi bên cửa sổ, lạnh lùng nói: "Thân thế hạng ấy chỉ xứng làm thiếp."
Nhưng y thật lòng yêu mến Ngu Vọng Chi, đây là lần đầu tiên trong đời y yêu một nữ nhân, sao y có thể để Ngu Vọng Chi làm thiếp cho được?
Y hết lời khẩn cầu mẫu thân, nói rằng đời này của y cũng chỉ đến thế mà thôi, cưới một nữ tử thôn dã thì đã sao chứ?
Lâm đại phu nhân không thích Ngu Vọng Chi, thế nên chưa từng chịu để Ngu Vọng Chi đến thỉnh an sớm tối. Tuy nàng sống trong Lâm phủ nhưng lại chưa từng được gặp Lâm đại phu nhân lấy một lần.
Lâm Hạc Ngâm chỉ khuyên nàng "đừng vội", nói với nàng: "Sau này kiểu gì cũng có cơ hội."
Thế nhưng cả hai đều không đợi được cơ hội, lại đợi được một người.
Liễu Ngọc Kiều.
Liễu Ngọc Kiều là vị hôn thê mà Lâm đại phu nhân đã khổ cực chọn lựa cho Lâm Hạc Ngâm. Nàng ta là đích trưởng nữ của Liễu gia, Văn Các đại học sĩ.
Lâm đại phu nhân vốn có mối thâm giao với Liễu phủ ở Kinh Thành, để giúp Lâm phủ đông sơn tái khởi, bà đã cầu xin Liễu phủ gả một cô nương qua đây, sau đó lấy cớ nâng đỡ con rể để trải đường cho Lâm gia, giúp Lâm Hạc Ngâm thăng quan tiến chức, đưa Lâm Hạc Ngâm từ huyện lỵ Mạc Bắc này trở về.
Đây cũng chính là nguyên do tại sao ban đầu Lâm đại phu nhân nhất quyết bắt Ngu Vọng Chi phải đợi một năm mới được gả. Nếu có thể cưới được cô nương của Liễu phủ thì không thể lấy Ngu Vọng Chi, còn nếu không có cô nương của Liễu phủ thì mới miễn cưỡng chấp nhận Ngu Vọng Chi này.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

