Nhưng còn nàng thì sao? Nàng lại muốn hủy hôn với y!
Hủy hôn!
Một cảm giác giận dữ tích tụ nơi lồng ngực, nghẹn ứ nơi cổ họng.
Sự dịu dàng vốn có của Lâm Hạc Ngâm dành cho Ngu Vọng Chi từng chút một nguội lạnh đi, thay vào đó là vài phần giận dữ cuộn trào. Đđôi mắt phượng thanh lãnh của y nhìn đăm đăm vào mày mắt Ngu Vọng Chi, hỏi: "Chi Chi, nàng nói vậy là có ý gì?"
"Còn có thể vì sao nữa?" Ngu Vọng Chi khẽ nhíu mày, nói: "Liễu Ngọc Kiều đã đến rồi, người ngoài đều biết hai người sắp thành thân, nàng ta muốn làm chính thê của chàng, chàng cũng muốn cưới nàng ta, vậy ta còn ở lại làm gì?"
Lâm Hạc Ngâm đã hiểu.
"Quả nhiên là vì nàng ta." Cơn tức giận đè nén trong lòng y lại trầm xuống thêm vài phần, những lời giải thích trong lồng ngực về lý do tại sao y phải cưới Liễu Ngọc Kiều xoay chuyển một vòng, cuối cùng vẫn không thốt ra.
Y không thể nói cho Ngu Vọng Chi biết nguyên nhân thực sự y cưới Liễu Ngọc Kiều. Ngu Vọng Chi chỉ là một nữ tử thường dân, không hiểu chuyện quan trường, nếu ra ngoài nói lung tung sẽ dễ rước họa vào thân.
Y nhắm mắt lại, chỉ nói: "Vọng Chi, ta cưới nàng ta là theo mệnh lệnh của mẫu thân. Nàng hãy tin ta, trong lòng ta chỉ có một mình nàng. Nàng ở lại trong phủ, dù có làm thiếp thì vẫn là người ta yêu nhất, nàng mãi mãi là người đặc biệt."
Lâm Hạc Ngâm đến nay vẫn còn nhớ rõ dáng vẻ Ngu Vọng Chi nhìn y với gương mặt đầy vui sướng khi y đến nhà nàng dạm ngõ khi đó.
Họ đã từng tốt đẹp như thế, sao có thể vì một chút giận dỗi nhất thời, một chút mâu thuẫn mà chia lìa chứ?
Thế nhưng cõi lòng Ngu Vọng Chi đã hoàn toàn nguội lạnh.
Nàng lạnh lùng nhìn gương mặt Lâm Hạc Ngâm, nói với y: "Đời này của ta quyết không làm thiếp."
Vẻ áy náy trên mặt Lâm Hạc Ngâm dần nhạt đi.
Y nhìn gương mặt Ngu Vọng Chi, một lúc sau, chậm rãi đặt chén trà trong tay xuống, nói: "Đã như vậy, ta cũng trả lời nàng, không thể."
Khi Ngu Vọng Chi nghe thấy lời này, nàng sững sờ.
Nam tử tuấn mỹ ngồi đối diện trầm ngâm nhìn nàng, một lần nữa lên tiếng: "Vọng Chi, ta thật lòng yêu nàng, ta có thể cho phép nàng có con của riêng mình, để nàng vinh quy bái tổ, từ nay về sau trở thành phu nhân nhà quan, chứ không còn là một thôn phụ chốn quê mùa nữa. Ta sẽ thay đổi tất cả mọi thứ của nàng."
"Nàng chưa từng đọc sách, tầm nhìn hạn hẹp, nàng không hiểu được những gì ta đang làm. Nàng chỉ cần biết rằng ta yêu nàng, nghe lời ta là đủ rồi. Sau này, nàng sẽ biết ta rốt cuộc đã vì nàng mà làm bao nhiêu chuyện, nàng cũng sẽ hiểu ra rằng, ta mới là người yêu nàng nhất."
Nói xong, Lâm Hạc Ngâm đứng dậy, dường như định rời đi.
Ngu Vọng Chi bưng chén trà trong tay, phải mất vài giây sau mới hoàn hồn trở lại.
Y đối xử với nàng tốt biết bao, không bận tâm nàng là thôn nữ, không bận tâm nàng từng bị thổ phỉ bắt đi, vậy mà nàng lại vì một danh phận thê thiếp mà làm ầm ĩ lên! Đúng là không hiểu lễ nghĩa, không biết ơn nghĩa!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

