Y quyết không nương tay với nàng nữa, phải khiến nàng ngoan ngoãn phục tùng mới được!
Thế là Lâm Hạc Ngâm lập tức nói với gã gia đinh ngoài cửa: "Giữ hai người lại canh chừng ngoài cổng viện, cấm túc!"
Ngu Vọng Chi nhìn gương mặt y, bị vẻ lạnh lùng nghiêm nghị trong mắt y đâm nhói đến mức mặt đỏ bừng, không thốt lên được một lời.
Nàng vô cùng hối hận vì ngày trước đã đồng ý hôn sự với Lâm Hạc Ngâm!
Nàng lại đi thích một kẻ như thế này!
Còn Lâm Hạc Ngâm thì không thèm ngoảnh đầu lại, cứ thế rời đi.
Y không muốn nán lại trong căn phòng này thêm một khắc nào nữa, cũng không muốn nhìn thấy gương mặt tuyệt tình kia của Ngu Vọng Chi.
Mà Ngu Vọng Chi lúc này vẫn đang ầm ĩ sau lưng y. Nữ nhân này dường như chưa từng biết thế nào là "ôn nhu nhã nhặn", nghe thấy Lâm Hạc Ngâm muốn nhốt mình lại liền hoảng loạn nói năng bừa bãi, nào là "mẫu tộc của ta làm quan ở Kinh Thành đấy", nào là "cữu cữu của ta là một người cực kỳ lợi hại", nghe mà nực cười.
Mẫu tộc mà thực sự làm quan ở Kinh Thành thì sao có thể để Ngu Vọng Chi trở thành một thôn nữ chứ?
Y xoay người bước ra ngoài cửa, còn dặn dò gã gia đinh bên ngoài: "Cắt giảm cơm nước, một ngày chỉ cho một bữa, nàng ấy không nhận sai thì cứ bỏ đói như vậy!"
Y biết rõ tính khí của Ngu Vọng Chi, tuy bướng bỉnh nhưng cũng không đến mức vì những chuyện này mà tuyệt thực, từ bỏ mạng sống của chính mình, thế nên Ngu Vọng Chi chắc chắn sẽ cúi đầu.
Phải mài giũa tính khí của nàng thêm chút nữa thì mới ngoan ngoãn được, để sau này yên phận làm một thê thiếp hầu hạ người khác, đỡ phải bướng bỉnh như thế này nữa.
Trong Đông Mai Viện.
Trong Đông Mai Viện thực ra cũng chẳng có cây hoa mai mùa đông nào, chỉ có một hòn non bộ và một hồ nước phủ đầy tuyết trắng, mặt hồ cũng đã đóng băng, giữa hồ dựng một ngôi đình nhỏ, nếu không ngại lạnh thì quả là một nơi thưởng tuyết tuyệt vời.
Thế nhưng Lâm đại phu nhân lúc này chẳng có tâm trí đâu mà thưởng tuyết, bà ta đang ở tiền sảnh nghe mấy bà vú báo cáo công việc.
Nghe nói Lâm Hạc Ngâm ra mặt bênh vực ả thôn nữ kia, bà ta cảm thấy như bị tát vào mặt, trong lòng dâng lên mấy phần oán hận, nói: "Nghịch tử khốn kiếp kia, thật đúng là uổng công ta sinh ra nó."
Lâm đại phu nhân vừa mắng vài câu thì nghe thấy bên ngoài có người vào thông báo, nói là Lâm Hạc Ngâm đến thỉnh an Lâm đại phu nhân.
Sau khi Ngu Vọng Chi trở về, Lâm Hạc Ngâm một mặt bận rộn dỗ dành Liễu cô nương, lại phải đi vỗ về Ngu Vọng Chi, đến tận lúc này y mới bớt chút thời gian để tới thỉnh an Lâm đại phu nhân.
Trong lòng Lâm đại phu nhân vẫn còn giận Lâm Hạc Ngâm. Nhưng dù sao cũng là con trai ruột, bà ta không thể thật sự chặn y ngoài cửa, đành nén giận nói: "Cho nó vào đi."
Lâm Hạc Ngâm từ bên ngoài bước vào, mang theo hơi lạnh phong tuyết đầy người hành lễ với Lâm đại phu nhân: "Con xin thỉnh an mẫu thân."
Lâm đại phu nhân nâng chén trà sứ thanh hoa, hờ hững "ừ" một tiếng, sau đó liếc đám vú nuôi, phân phó: "Tất cả lui xuống cả đi."
Chờ đám vú nuôi nối đuôi nhau lui ra ngoài, trong phòng chỉ còn lại hai người Lâm Hạc Ngâm và Lâm đại phu nhân. Đến lúc này, Lâm đại phu nhân mới đặt chén trà trong tay xuống, hỏi: "Đứa con gái Ngu Vọng Chi kia, rốt cuộc con định tính thế nào?"
Lâm Hạc Ngâm thành thật thưa: "Con đã nói với Liễu cô nương nàng ấy là biểu muội, tạm thời giữ nàng ấy lại trong phủ một thời gian. Đợi đến khi Liễu cô nương có hỉ, con sẽ nạp nàng ấy làm thiếp."
Lâm đại phu nhân nhíu chặt mày, mắng: "Thật là không biết ả nữ nhân kia đã cho con uống bùa mê thuốc lú gì rồi!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

