Khi Lâm Hạc Ngâm nói những lời này, khuôn mặt mang theo vài phần áy náy, trông cứ như là thật vậy.
Ngu Vọng Chi cảm thấy lồng ngực nghẹn ứ, dậy sóng cuồn cuộn.
Nàng nhớ lại những lời tên thổ phỉ kia đã nói rõ với nàng...
Nàng nén lại vị chua xót nơi sống mũi, hỏi: "Cho nên, mọi người đưa thiếp đi, chỉ là để đón nàng ta vào Lâm phủ đúng không?"
Ánh mắt Lâm Hạc Ngâm thoáng dao động, nhưng ngay sau đó, vẻ mặt lại trở nên kiên định, y nói: "Vọng Chi, ta thật lòng yêu nàng, cho dù ta có đón nàng ta vào phủ, thì trong lòng ta..."
Ngu Vọng Chi không định nghe y nói tiếp nữa. Nàng cắn chặt môi dưới, đăm đăm nhìn y, ngắt lời y, cuối cùng cũng mở miệng hỏi: "Cho nên... chàng muốn cưới nàng ta sao?"
Lâm Hạc Ngâm nghĩ rất thông suốt, Ngu Vọng Chi yêu y không liên quan gì đến quyền thế địa vị, tình yêu này không màng đến thân phận. Y hiểu, bất kể y là Lâm Hạc Ngâm, hay chỉ là một gã nghèo khổ nơi thôn dã, Ngu Vọng Chi đều sẽ yêu y.
Dẫu cho y làm gì, Ngu Vọng Chi đều sẽ kiên định mà ở lại bên cạnh y. Việc trước đó nàng bị thổ phỉ bắt đi mà vẫn cắn răng chạy trốn trở về là có thể thấy được, Ngu Vọng Chi chắc chắn sẽ không rời bỏ y.
Cho nên, Ngu Vọng Chi chỉ cần tạm thời chịu chút uất ức là được. Sau này, y đều sẽ bù đắp lại cho nàng gấp trăm lần.
"Hóa ra là mệnh lệnh của mẫu thân, thế thì không thể trách chàng được." Ngu Vọng Chi nén lại nỗi bi thương đang cuộn trào trong lồng ngực, hít sâu một hơi, gượng gạo nói ra một câu khách sáo.
Nàng lúc này đã không còn tâm trí đâu mà truy cứu rốt cuộc vì sao Lâm Hạc Ngâm lại cưới Liễu Ngọc Kiều, cũng như vì sao lại đưa nàng đi nữa. Nàng chỉ biết, người trong lòng nàng sắp sửa cưới một người khác rồi.
Đã như vậy, chi bằng chia ly trong êm đẹp, hủy bỏ hôn ước cho xong.
Nhưng câu "hủy hôn" này của nàng còn chưa kịp nói ra, đã bị Lâm Hạc Ngâm cướp lời trước.
Thấy Ngu Vọng Chi nói như vậy, trong lòng Lâm Hạc Ngâm vui mừng khôn xiết, tiếp tục nói: "Nàng yên tâm, ta đã sắp xếp ổn thỏa cả rồi. Ta sẽ tuyên bố với bên ngoài nàng là biểu muội của ta. Chỉ cần đợi đến khi Liễu Ngọc Kiều sinh con xong, ta sẽ nạp nàng làm thiếp, đến lúc đó thì mọi chuyện đều danh chính ngôn thuận."
Lâm Hạc Ngâm tưởng rằng câu nói này của mình có thể làm Ngu Vọng Chi yên lòng, nhưng y đâu biết rằng, câu này của y đã hoàn toàn chặt đứt tình cảm ái mộ của Ngu Vọng Chi dành cho mình.
Ngu Vọng Chi nhắm mắt lại, chỉ cảm thấy chân tình trước kia của mình đều đã trao lầm người.
Lâm Hạc Ngâm còn một câu "Liễu cô nương là người rộng lượng, nàng làm thiếp thì nàng ta cũng sẽ không bạc đãi nàng đâu" vương ở cổ họng, nhưng còn chưa kịp nói ra đã nghe thấy Ngu Vọng Chi lên tiếng: "Liễu cô nương đã đến vì Lâm đại nhân thì ta xin chúc hai người bách niên giai lão. Lâm Hạc Ngâm, hai chúng ta hủy hôn đi."
Khi nghe thấy hai chữ "hủy hôn", lồng ngực Lâm Hạc Ngâm thắt lại trong thoáng chốc. Y kinh ngạc ngước mắt lên, nhìn Ngu Vọng Chi một cái.
Trong căn phòng đổ nát cũ kỹ, chỉ có vài ngọn nến lung linh nhấp nháy, Ngu Vọng Chi ngồi đối diện y, gương mặt diễm lệ quyến rũ, đôi mắt đào hoa đờ đẫn nhìn y.
Lâm Hạc Ngâm thoáng ngẩn người.
Đây là cô nương y yêu, cho dù tính tình nàng đơn thuần, không giỏi quán xuyến, đôi khi còn không giữ lễ nghĩa, gia thế lại không môn đăng hộ đối, nhưng y vẫn bằng lòng giữ nàng lại bên mình.
Một nữ tử tốt như Liễu Ngọc Kiều bày ra trước mắt, y vẫn không hề động lòng, tốn bao tâm tư xoay xở vì nàng, chỉ bởi vì y yêu nàng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

