Sáu bà vú ngượng ngùng đứng chôn chân tại chỗ, đành phải cắn răng tạ lỗi, sau đó lập tức rời khỏi viện, đi tìm lão phu nhân để bẩm báo.
Khi sáu bà vú kia rời đi, Ngu Vọng Chi theo bản năng nhìn về phía cửa sổ phía Tây.
Cửa sổ phía Tây đã đóng lại, đóng từ bên ngoài, hẳn là tên thổ phỉ kia không muốn cho người khác biết ngoài cửa sổ có người.
Thế nên nàng không nhìn thấy tên thổ phỉ ở bên ngoài.
Nàng cũng không biết tên thổ phỉ ấy đã đi đâu.
...
Người trong tranh lấy lòng tham làm mực, lấy bước chân làm bút, từng bước từng bước đi xuống, không một ai biết mình sẽ đi ra một con đường thế nào, sẽ vẽ nên một bức họa cuốn ra sao.
...
Mà lúc này, Lâm Hạc Ngâm đã vào trong sương phòng của Ngu Vọng Chi, ngồi đối diện trò chuyện cùng nàng.
Vẻ mặt của Ngu Vọng Chi trông vẫn còn khá trấn tĩnh, chỉ là ánh mắt có chút lơ đãng, cứ liên tục nhìn ra bên ngoài, nghĩ chắc là do vừa rồi bị mấy bà vú kia dọa sợ.
Dù sao Ngu Vọng Chi xưa nay vốn là một cô nương ít trải sự đời, đám vú già kia đòi khám thân, chắc hẳn đã khiến nàng vô cùng khó xử.
Lâm Hạc Ngâm thầm nghĩ trong lòng rằng "với tính khí của nàng thì dỗ dành một chút là được rồi", sau đó nhấc chân bước vào trong phòng.
Sau khi vào cửa, Lâm Hạc Ngâm nhìn chén trà nguội trên bàn, tùy ý ngồi xuống ghế chủ vị, nói: "Chuyện của đám bà vú già ngày hôm nay không phải lỗi của nàng. Ta tin nàng, nhưng người ngoài thì không tin, những việc mẫu thân làm cũng là vì tốt cho Lâm phủ, nàng đừng để trong lòng."
Khi Lâm Hạc Ngâm dứt lời, y vốn tưởng trên mặt Ngu Vọng Chi sẽ có chút cảm xúc thẹn thùng hay cảm kích. Bởi lẽ, bất kỳ nữ tử nào khi đối mặt với việc bị nghi ngờ thất tiết đều sẽ sống không bằng chết, y chỉ bằng một câu nói đã khẳng định tin tưởng nàng, nàng nên vui mừng mới phải.
Nhưng Ngu Vọng Chi lại chẳng thể tỏ ra vui vẻ nổi một chút nào.
Vì sao nàng lại bị thổ phỉ bắt đi? Chẳng phải là vì nàng muốn đi cầu phúc cho Lâm lão phu nhân sao? Lâm phủ vốn dĩ phải tin tưởng nàng mới đúng, thế nhưng Lâm Hạc Ngâm lại dùng thái độ ban ơn cao cao tại thượng này để đối xử với nàng, khiến lồng ngực nàng nghẹn ứ.
Thế nhưng trong thâm tâm nàng vẫn còn giữ lại chút kỳ vọng cuối cùng dành cho Lâm Hạc Ngâm, dù sao đó cũng là người nàng từng thật lòng yêu thương, vì vậy nàng hít sâu một hơi, hỏi: "Cô nương hôm nay thiếp gặp là ai? Tại sao chàng lại dây dưa với nàng ta?"
Lâm Hạc Ngâm kinh ngạc trước câu hỏi dồn của Ngu Vọng Chi. Y cứ ngỡ ít nhất nàng cũng phải bị chuyện của tên thổ phỉ kia làm ảnh hưởng, nhưng giờ nhìn lại, nàng dường như chẳng hề bận tâm đến tên thổ phỉ đó.
Nhưng Lâm Hạc Ngâm cũng không nghĩ ngợi nhiều. Dù sao vấn đề này y cũng đã tính toán suốt dọc đường, không có nữ nhân nào lại không để tâm đến một người nữ nhân khác, thế nên y trầm ngâm một lát rồi nói: "Hôm nay nàng cũng đã gặp rồi, vị kia... là Liễu Ngọc Kiều."
"Liễu cô nương là vị hôn thê mà mẫu thân đã an bài cho ta."
Đương nhiên y sẽ không nhắc tới những "giao dịch" khác, cũng không đề cập đến việc cưới nàng ta thì có thể trở về Kinh Thành, mà chỉ quy tất cả mọi chuyện thành nỗi khổ tâm bất đắc dĩ của bản thân.
"Vọng Chi, từ xưa đến nay trung hiếu khó vẹn cả đôi đường, Liễu cô nương kia cũng là do cha mẹ sắp đặt mà đến, nàng ta cũng vô tội. Nếu ta không nhận nàng ta, nàng ta sẽ không sống nổi, ta cũng không thể khước từ nàng ta. Vọng Chi, ta cũng rất khó xử."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

