Nói rồi, bà vú kia lại bồi thêm: “Ngu cô nương này không chịu để bọn lão nô kiểm tra, nghĩ lại chắc chắn là có khuất tất gì đó. Chúng ta nói đi nói lại còn thấy bẩn miệng, đại thiếu gia thân thể ngàn vàng, ngài chớ nên dính dáng vào những chuyện này.”
Cuộc đối thoại và vẻ mặt của những người trong viện lúc đó đều được Ngu Vọng Chi thu vào tầm mắt qua khe cửa. Nghe thấy những lời ấy, nàng chỉ cảm thấy bản thân bị sỉ nhục tột cùng.
Trong mắt đám người này, dường như Lâm Hạc Ngâm là tiên nhân trên chín tầng mây, còn nàng là vũng bùn nhơ dưới mặt đất, việc y giẫm đạp nàng dưới chân cũng như là vinh hạnh của nàng vậy!
Mà lúc này đây, Lâm Hạc Ngâm mới biết Ngu Vọng Chi hóa ra đã bị thổ phỉ bắt đi. Nàng trốn về được cũng là thoát khỏi tay bọn thổ phỉ, chứ không phải vì nghe tin y sắp cưới thê tử khác mà chạy về.
Sợi dây căng thẳng nơi đáy lòng Lâm Hạc Ngâm khẽ giãn ra đôi chút, nhưng ngay sau đó, một ngọn lửa giận lại bùng lên. Y sa sầm mặt, lớn tiếng quát: "Mẫu thân đã lo lắng quá mức rồi! Đã bước qua cánh cửa Lâm phủ này thì nàng chính là người của ta! Cần gì các ngươi phải đến kiểm nghiệm? Chuyện ngày hôm nay, tất cả các ngươi hãy sống để bụng chết mang theo, cút hết ra ngoài cho ta!"
Y vốn đã biết mẫu thân ghét bỏ Ngu Vọng Chi, nhưng không ngờ bà lại có thể hành xử một cách khó coi đến mức này!
Khi nghe tin Ngu Vọng Chi bị thổ phỉ bắt đi, trong lòng y quả thực có chút chán ghét, nhưng phần nhiều hơn lại là sự xót xa.
Ngu Vọng Chi vì muốn trở về bên cạnh y mà không biết đã phải chịu bao nhiêu khổ cực, vậy mà mẫu thân lại chỉ biết bắt nạt nàng!
Đám bà vú nhìn nhau đầy ái ngại, tự biết không dám phản kháng, chỉ đành khép nép vâng dạ đáp lời.
Thế nhưng trong khoảnh khắc do dự ngắn ngủi ấy, Ngu Vọng Chi vẫn nghiêng về phía Lâm Hạc Ngâm.
Không chỉ vì thái độ của Lâm Hạc Ngâm, mà còn vì nàng không muốn bản thân phải lầm lũi đi theo một tên thổ phỉ trốn chạy khỏi nơi này.
Nàng cần sự trong sạch, nếu có rời đi thì cũng phải đường đường chính chính mà đi! Nếu đi theo một tên thổ phỉ, cả đời này của nàng xem như bỏ!
Nàng không biết những lời tên thổ phỉ kia nói trước đó về việc Lâm Hạc Ngâm vì quyền thế mà cưới nữ nhân khác là thật hay không, nàng chỉ biết, nếu Lâm Hạc Ngâm thực sự muốn cưới người khác... nàng sẽ hủy hôn.
Thế nhưng, ngay cả khi không gả cho Lâm Hạc Ngâm nữa, nàng cũng phải đường đường chính chính hủy hôn với y. Nàng chưa từng làm gì sai trái, quyết không lầm lũi bỏ đi cùng một tên thổ phỉ.
Nghĩ đến đây, Ngu Vọng Chi cắn chặt răng, mở cánh cửa gỗ từ bên trong ra.
Khi cánh cửa gỗ được đẩy ra, Lâm Hạc Ngâm lập tức nhìn thấy dáng vẻ của Ngu Vọng Chi.
Đôi mày như núi xa, đôi mắt long lanh như làn nước mùa xuân, sống mũi thanh tú cùng bờ môi nhỏ nhắn, dáng vẻ rơm rớm nước mắt của nàng khiến người ta không khỏi xót thương, làm cõi lòng Lâm Hạc Ngâm mềm nhũn đi.
Tất cả đều là lỗi của y, đáng lẽ y phải bảo vệ tốt cho nàng.
Ngay sau đó, như muốn trút giận cho nàng, Lâm Hạc Ngâm quay sang nói với đám bà vú kia: "Các ngươi, mau tạ lỗi với Ngu cô nương."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

