Lúc ấy đã là giữa trưa, tên thổ phỉ đứng trong bóng râm, mày mắt lạnh lùng tàn nhẫn, thần sắc bình thản, khoanh tay trước ngực, nhìn nàng đang đứng ở cửa, nói: "Hay là nàng thật sự định để bọn chúng kiểm tra nàng?"
Bên ngoài cửa ồn ào náo nhiệt, nhưng giọng nói của tên thổ phỉ vẫn lạnh lùng trầm ổn như cũ, như một kẻ đứng ngoài cuộc lạnh lùng quan sát, chỉ chờ Ngu Vọng Chi bị dồn vào đường cùng phải đến cầu xin hắn.
"Tại sao ta lại không thể để bọn họ kiểm tra!" Ngu Vọng Chi vốn đang hận đám ma ma kia, vừa nhìn thấy tên thổ phỉ, lại hận lây sang cả hắn, tiếng nói xen tiếng nấc nghẹn, tấm lưng gầy guộc run rẩy, vừa khóc vừa nấc lên nghẹn ngào: "Ta sạch sẽ mà."
Nàng rõ ràng là người bị hại, tại sao ai ai cũng muốn đến bắt nạt nàng chứ?
“Nàng có để bọn chúng kiểm tra thì cũng chẳng lấy lại được cái tiếng trong sạch.” Liêu Ánh Sơn đã sớm nhìn thấu cục diện của Lâm phủ, nếu không hắn đã chẳng thả Ngu Vọng Chi trở về.
Hắn biết, kể từ ngày Liễu Ngọc Kiều đến, Ngu Vọng Chi chắc chắn sẽ bị đuổi đi, cho nên hắn mới phải đích thân tới, đưa Ngu Vọng Chi đi xem con đường chết chóc này. Chỉ có tận mắt nhìn thấy, chú thỏ con ngu ngốc này mới cam tâm tình nguyện đi theo hắn.
“Bọn chúng lột sạch quần áo của nàng, banh rộng thân thể nàng ra, cho dù có nhìn thấy sự trong trắng của nàng cũng sẽ nói nàng không còn trinh tiết. Bởi vì ngay từ đầu, bọn chúng đã muốn tìm mọi cách để đuổi nàng đi rồi. Nàng có trong sạch hay không chẳng hề quan trọng, chỉ cần bọn chúng nói không phải, thì nàng liền không phải.”
“Nếu hôm nay nàng để bọn chúng cởi y phục ra thì Ngu Vọng Chi, cả đời này nàng cũng không mặc lại được nữa đâu. Mỗi lần bọn chúng nhìn nàng, thứ họ thấy không phải là Ngu Vọng Chi, mà là một nữ nhân bị bọn chúng lột trần, bị bọn chúng tùy ý chà đạp.”
“Ngu Vọng Chi, vừa rồi nàng đã nghe rất rõ ràng, chỗ của Lâm Hạc Ngâm đã không còn vị trí dành cho nàng nữa rồi.”
Khi Liêu Ánh Sơn nói đến đây, đôi mắt đen láy như mực trầm ngâm nhìn nàng, gằn từng chữ một: “Đi theo ta, ta hứa với nàng, nỗi sỉ nhục hôm nay Lâm phủ gây ra cho nàng, ta sẽ thay nàng đòi lại hết.”
...
Ngu Vọng Chi đứng ở cửa, như đang đứng giữa khe ngăn giữa núi lửa và sông băng.
Người của cả hai bên đều ép buộc nàng, dường như nàng chọn bên nào cũng không đúng, nơi nào đối với nàng dường như cũng là một con đường cùng tăm tối không chút ánh sáng.
Thế nhưng, so với đám vú nuôi có gương mặt dữ tợn bên ngoài kia, lời của tên thổ phỉ này dường như...
Giọng nói kia thanh lãnh lạnh lùng, tựa như tiếng gió xào xạc qua rừng thông, trong nháy mắt đã đè ép những tiếng ồn ào náo loạn trong viện xuống.
Chính là Lâm Hạc Ngâm.
Sau khi Lâm Hạc Ngâm xuất hiện, đám bà vú trong khắp sân viện đều có chút hoảng loạn.
Bọn họ biết rõ Lâm Hạc Ngâm coi trọng Ngu Vọng Chi đến nhường nào. Rõ ràng Ngu Vọng Chi chỉ là một thôn nữ nơi thôn quê, chẳng qua là có chút nhan sắc diễm lệ, vậy mà lại mê hoặc đại thiếu gia đến mức thần hồn điên đảo, không tiếc sinh ra hiềm khích với Lâm đại phu nhân. Nếu như để Lâm Hạc Ngâm biết được...
“Rốt cuộc là có chuyện gì?” Lâm Hạc Ngâm lúc này đã bước vào trong viện, nhìn thấy sáu bà vú vai u thịt bắp đang vây quanh cửa, sắc mặt lập tức sa sầm xuống.
Bà vú kia không còn cách nào khác, đành phải nói rõ ngọn ngành đầu đuôi: “Ngu cô nương thời gian trước lên núi đã bị thổ phỉ bắt đi. E sợ nàng ta đã mất đi sự trong trắng, làm hỗn loạn huyết thống Lâm gia nên Lão phu nhân mới gọi chúng ta đến để kiểm tra một chút.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

