"Còn việc ta bắt cóc nàng ở trong rừng sâu, Lâm phủ đã biết rõ lâu rồi. Lâm Hạc Ngâm có biết hay không thì ta không rõ, nhưng Lâm đại phu nhân và quản sự chắc chắn biết. Những lời quản sự nói chỉ là lừa gạt nàng, chẳng qua là để giữ thể diện mà thôi, ngay từ đầu bọn họ đã không hề muốn cứu nàng."
Mọi kỳ vọng và ái mộ của Ngu Vọng Chi đều bị đập tan tành, nàng ngồi ngây dại đầy nhếch nhác, ánh mắt ngập tràn bi thương.
Bên trong căn nhà rách nát, nam tử mặc bạch bào đứng đó với vẻ lạnh nhạt, dùng giọng điệu bình thản không chút gợn sóng để giải thích ý định đến đây. Thúc thúc thôn trưởng cục mịch hơi lúng túng, thẩm thẩm thôn trưởng không dám lên tiếng, còn nàng thì từ lâu đã bị phong thái và vẻ ngoài của Lâm Hạc Ngâm mê hoặc, không thể chờ đợi thêm mà đồng ý ngay lập tức.
Mơ hồ thế nào, nàng nhớ khi đó Lâm Hạc Ngâm đã liếc nhìn nàng một cái cực nhanh, cực nhẹ.
Khi ánh mắt hai người chạm nhau, ánh nắng ấm áp chan hòa, trà trong phòng cũng ngọt ngào khôn xiết, mới qua bao lâu chứ, sao y có thể hoàn toàn vứt bỏ nàng như vậy?
Ngu Vọng Chi càng nghĩ càng thấy lạnh lòng, nàng lẩm bẩm: "Chỉ vì nữ nhân kia mà chàng giấu ta đi, không cho ta trở về."
Liêu Ánh Sơn ngước mắt nhìn nàng một cái, thấy nàng vẫn chưa hiểu ra, bèn nói rõ ràng hơn: "Không chỉ vì nữ nhân kia, cái quan trọng hơn cả là gia thế của nàng ta. Liễu phủ có thể giúp Lâm phủ đông sơn tái khởi, còn nàng thì không thể."
"Cho dù không phải nàng ta thì cũng sẽ là Trương Ngọc Kiều, Triệu Ngọc Kiều. Ai cũng được, chỉ không thể là nàng mà thôi."
Nàng chỉ là một nữ tử bình dân, chưa từng đọc sách thánh hiền, chỉ biết làm lụng đồng áng, việc khéo léo nhất là thêu thùa, cùng lắm cũng chỉ đổi được dăm ba đồng bạc. Tầm nhìn của nàng hạn hẹp như thế, nên chẳng thể hiểu nổi con đường hoạn lộ quan trọng thế nào đối với một kẻ sĩ, càng không biết Lâm gia khao khát được trở lại Kinh Thành đến nhường nào.
Ngu Vọng Chi nghẹn ngào không thốt nên lời, chỉ cảm thấy một nỗi xót xa tột cùng nhấn chìm lấy mình. Nàng lấy mu bàn tay che mặt, nói: "Ta không tin, ngươi chắc chắn đang lừa ta."
Nàng dứt khoát quệt đi giọt nước mắt, ngẩng mặt lên, đôi mắt đào hoa trừng trừng nhìn hắn đầy giận dữ, nói: "Ngươi đi đi."
Nhưng nhìn chằm chằm một lúc, hốc mắt nàng lại đỏ hoe, nước mắt chực trào ra.
Tên thổ phỉ kia không hề nhúc nhích, cũng chẳng chịu đi, chỉ ngồi sừng sững như núi cao, bình thản nhìn nàng.
Ngu Vọng Chi vốn không muốn khóc, nhưng càng nghĩ về những ngày tháng qua ở Lâm phủ, nàng lại càng cảm thấy tủi thân khôn tả.
Miệng nàng thì nói không tin, nhưng thực chất trong lòng đã tin tám chín phần, chẳng qua là không muốn thừa nhận trước mặt tên thổ phỉ này mà thôi. Nàng tự giày vò chính mình, một mặt nghiến răng tự nhủ không tin, mặt khác lại bắt đầu hồi tưởng lại những chuyện đã qua.
Từ lúc nàng cứu y cho đến khi đính hôn chỉ vỏn vẹn mười mấy ngày, dọn đến Lâm phủ cũng đã được hai tháng. Trong hai tháng này, nàng hầu như chỉ ru rú trong viện, bị mấy bà vú già dạy dỗ quy củ, hoặc học mấy thứ như gảy đàn, đốt hương. Nàng học không tốt, cứ bập bẹ trầy trật mãi, cũng rất ít khi ra ngoài. Lâm đại phu nhân chưa từng gặp nàng lấy một lần, có lời gì muốn nói đều sai vú già truyền đạt. Bây giờ ngẫm lại, ngay từ đầu, Lâm đại phu nhân đã chẳng hề ưng nàng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

