Nàng biết ngay, tên thổ phỉ đáng ghét này hoàn toàn không biết thương hoa tiếc ngọc là gì, càng không chịu chủ động nói ra, mà nhất định phải bắt nàng cầu xin!
Trong lòng nàng dâng lên chút giận dữ, làm vơi bớt đi sự ngượng ngùng và tủi thân. Nàng siết chặt chiếc chăn, rặn ra một tiếng: "Muốn."
Ngu Vọng Chi nói xong lập tức quấn chặt chăn nhìn Liêu Ánh Sơn, chờ hắn mở miệng.
Cô nương xinh xắn, kiều diễm kia trốn trong chăn, chỉ lộ ra mỗi khuôn mặt nhỏ nhắn, toàn bộ phần thân thể còn lại đều được giấu đi một cách cẩn trọng, như một chú gấu con trốn trong hang tuyết trên núi, lúc nói chữ "muốn" còn chớp chớp mắt nhìn hắn với vẻ mặt đầy lý lẽ.
Nàng cứ ngỡ mình đã nói "muốn" thì Liêu Ánh Sơn sẽ kể.
Ngón tay Liêu Ánh Sơn miết nhẹ một cái, như thể đang dư vị lại cảm giác xúc chạm vừa rồi. Sau đó dưới ánh mắt thúc giục của nàng, hắn mới cất giọng trầm ổn, thong thả nói: "Muốn có được thì phải cho đi, thiên hạ không có tin tức nào là được cho không cả."
Vừa nói, Liêu Ánh Sơn vừa vươn tay ra, gõ nhẹ lên chiếc giường sưởi.
Ngu Vọng Chi nhìn cử chỉ đó của hắn, ngẩn người một lát mới sực nhớ ra, vừa rồi hắn cũng đã nắn đầu ngón chân nàng như thế!
Hắn vậy mà còn muốn nắn đầu ngón chân nàng để đổi lấy tin tức!
Quả là... kẻ không ra gì!
Ngu Vọng Chi nổi giận, nàng đấm mạnh xuống giường sưởi, nói: "Ta không thèm hỏi nữa!"
Nói xong, nàng trùm kín chăn qua đầu, cả người đổ ập xuống giường sưởi, nghiến răng nghiến lợi ngọ nguậy trong chăn, có lẽ là đang thầm mắng người.
Liêu Ánh Sơn nhìn cái bọc chăn phồng lên kia, thầm nghĩ, lần này thì nàng đã hoàn toàn biến thành một chú gấu ngủ đông rồi.
Hắn lại miết nhẹ ngón tay một cái.
Muốn nắn quá.
...
Ngu Vọng Chi phải nhẫn nhịn mãi mới nghe thấy Liêu Ánh Sơn lên tiếng.
"Lần đầu tiên này coi như không thu gì của nàng vậy." Kẻ đáng ghét kia có lẽ thấy nàng thật sự không chịu chui ra nữa nên chủ động mở lời: "Nữ nhân kia tên là Liễu Ngọc Kiều, năm nay mười bảy tuổi."
Ngu Vọng Chi rụt người trong chăn, do dự chậm rãi hé mở một khe hở nhỏ, lén lút lắng nghe, lại còn phải làm ra vẻ "nàng hoàn toàn không muốn nghe", nào đâu biết những lọn tóc của nàng đã thò ra ngoài chăn nệm từ lâu.
Ánh mắt của Liêu Ánh Sơn lướt qua mép chăn, nhìn chằm chằm hai giây rồi mới thu hồi tầm mắt, nói: "Ba tháng trước, Lâm phủ xảy ra chuyện, Lâm Hạc Ngâm bị đày xuống Mạc Bắc. Lâm phủ muốn trở lại Kinh Thành nên đã dùng tình nghĩa xưa cũ để cầu thân với Liễu phủ."
"Cưới nàng ta làm..."
Ngu Vọng Chi vừa nghe thấy hai chữ "chính thê", da mặt mỏng manh của nàng bỗng chốc đỏ bừng, một ngọn lửa xông thẳng lên đỉnh đầu. Nàng vén luôn chăn ngồi bật dậy, nghẹn đỏ cả mặt nhưng lại không nói được lời nào, chỉ đỏ hoe mắt nhìn Liêu Ánh Sơn.
"Chính thê." Liêu Ánh Sơn lặp lại hai chữ mà nàng để tâm, lại nói tiếp: "Nửa tháng trước, Lâm đại phu nhân của Lâm phủ phái nàng đi dâng hương, vốn đã không định để nàng quay về, chỉ tính để nàng ở lại ngôi chùa cổ trên núi một hai năm, đợi đến khi chính thê mang thai, hoặc là lúc trở về thẳng Kinh Thành mới đón nàng theo."
"Sau khi nàng rời đi, Liễu Ngọc Kiều đã tới. Ngay sau đó, Lâm phủ bắt đầu chuẩn bị hôn sự. Nếu không tin, nàng cứ ra ngoài phố dò hỏi một chút. Chỉ hai tháng nữa thôi, Lâm phủ sẽ tổ chức hôn lễ với Liễu Ngọc Kiều, yến tiệc mời khắp hào thân quan lại trong huyện thành. Lời của ta có thể giả, nhưng chuyện người ngoài ai ai cũng biết thì không thể là giả được, nàng ra ngoài hỏi một câu là biết ngay."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

