Quản sự vội vàng nói: “Trước đó người trong viện đều đã được răn đe, không có kẻ nào không có mắt mà đi nói chuyện của Ngu Vọng Chi cho Liễu cô nương nghe. Liễu cô nương hoàn toàn không biết Ngu Vọng Chi là ai. Đại thiếu gia đã đưa Liễu cô nương về rồi, cũng không biết ngài ấy sẽ giải thích với Liễu cô nương thế nào.”
Lâm đại phu nhân thở dài một tiếng thườn thượt, đầy vẻ giận sắt không thành thép mà gõ mạnh cây gậy chống bằng gỗ khảm bích ngọc trong tay xuống đất.
"Cái thứ thôn phụ hoang dã này! Đúng là bãi phân chuột bám lấy không buông, phủi thế nào cũng không sạch, cứ nhất quyết phải bôi bẩn con trai ta!" Lâm đại phu nhân nhíu chặt mày, vẻ mặt đầy nghi vấn, hỏi: "Bị thổ phỉ bắt đi rồi, thế mà cũng có thể lành lặn trở về cho được sao?"
Chuyện Ngu Vọng Chi bị bắt trước đó, gia đinh bên dưới đã sớm trở về bẩm báo, nhưng Lâm đại phu nhân cảm thấy nàng ta chết đi thì tốt hơn, thế nên không hề phái người đi tìm. Tuy nhiên, để trấn an Lâm Hạc Ngâm, bà ta đã cố ý giấu không cho y biết. Dù sao hiện tại Lâm Hạc Ngâm và Liễu Ngọc Kiều đang lúc tình nồng ý mật, hai tháng nữa thành thân rồi thì càng chẳng thể nhớ nổi Ngu Vọng Chi là ai.
Nhưng ai mà ngờ được, nàng ta lại có thể tự mình mò về!
Quản sự đứng một bên khom lưng uốn gối cười bồi, đợi đến khi đại phu nhân nguôi giận, ông ta mới lên tiếng: "Chỉ là không biết nha đầu đó làm cách nào mà trốn về được, thật khiến người ta phải nghi ngờ."
Còn về việc ông vừa nói với Ngu Vọng Chi rằng "không biết nàng bị sơn phỉ bắt đi", hoàn toàn là nói dối. Chẳng qua chỉ là cái cớ để trấn an Ngu Vọng Chi, không để nàng làm loạn lên mà thôi.
Vùng Mạc Bắc nhiều sơn phỉ, chuyện này ai mà không biết? Nạn thổ phỉ trong núi hung tợn vô cùng, nửa năm trước, đám sơn phỉ đó đếm cả cống phẩm của Hoàng đế cũng dám cướp, huống chi là một cô nương yếu ớt! Có điều, một cô nương bị bắt đi mà còn có thể chạy thoát trở về, quả là chuyện hiếm thấy.
Không chỉ trốn thoát được, nàng ta còn có thể đi theo một đoàn lái buôn trở về thẳng trong huyện nha một cách khó tin, vận may quả thật quá tốt.
Lâm đại phu nhân cũng không giải thích nổi chuyện này là thế nào, chỉ nắm chặt cây gậy đầu rồng, trầm ngâm suy nghĩ một lát rồi nói: "Nếu nàng ta thực sự từng bị bắt đi thì không tính là nàng ta nói dối. Có điều, đã sa vào ổ thổ phỉ rồi thì... đi gọi mấy bà vú đến đây, lột sạch đồ nàng ta ra mà kiểm tra! Xem thử có còn là thân xử nữ hay không, nếu không phải thì lập tức tống cổ ra ngoài!"
Mà lúc này, Ngu Vọng Chi vẫn đang bị giam lỏng trong một khoảng sân hẻo lánh nhất của Lâm phủ, bên ngoài có mấy tên tư binh canh giữ, không cho phép nàng bước ra ngoài nửa bước.
...
Sân viện vừa nát vừa nhỏ, cánh cửa gỗ đã cũ kỹ, tường viện thấp lè tè mọc đầy cỏ dại. Ánh mặt trời ban trưa của ngày đông lười nhác rọi xuống, chiếu lên mặt người ta cũng chỉ mang lại chút hơi ấm ít ỏi, trong khi gió bấc lạnh thấu xương cứ thổi tới là lại khiến vạt áo trên người bay phần phật. Trong phòng tuy có đường sưởi ngầm nhưng chẳng có ai đốt cho nàng, bốn bề xung quanh đều lạnh ngắt như băng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

