Hiện tại, y cứ tạm thời hoàn thành hôn lễ trước đã, chỉ cần Liễu Ngọc Kiều gả qua đây thì mọi chuyện sẽ êm đẹp. Nam tử trên đời này có ai mà không năm thê bảy thiếp? Liễu Ngọc Kiều yêu y sâu đậm như thế, cuối cùng chắc chắn sẽ chấp nhận giữ Ngu Vọng Chi lại thôi.
Trong lòng Lâm Hạc Ngâm có tính toán riêng.
Kể từ sau khi đem lòng yêu Ngu Vọng Chi, y sẽ không còn thích bất kỳ người nữ nhân nào khác nữa. Y cưới Liễu Ngọc Kiều cũng chỉ vì ham muốn quyền thế của nàng ta mà thôi.
Y sẽ cho Liễu Ngọc Kiều đãi ngộ mà một chính thất nên có, nhưng trái tim y, chân tình của y, tốt nhất Liễu Ngọc Kiều đừng hòng tơ tưởng tới.
Còn Ngu Vọng Chi... bất kể dùng phương pháp nào, y cũng nhất định phải giữ nàng lại.
...
Sau khi hai người họ nói chuyện thêm một lát, Lâm Hạc Ngâm mới rời đi.
Sau khi Lâm Hạc Ngâm đi rồi, nụ cười trên mặt Liễu Ngọc Kiều dần nhạt đi. Nàng ta đi tới trước gương ngồi xuống. Trong gương phản chiếu khuôn mặt của nàng ta, thanh tú như đóa sen mới nở, thanh nhã thoát tục. Nàng ta ngắm nhìn một lát, rồi vươn bàn tay thon thả mềm mại nhẹ nhàng vuốt ve bụng dưới của mình.
Nghĩ đến những lời Lâm Hạc Ngâm vừa nói, trên mặt Liễu Ngọc Kiều thoáng hiện lên một tia suy tư và châm biếm.
Nàng ta không phải kẻ ngốc, lời của Lâm Hạc Ngâm, nàng ta không tin.
Thế nhưng nét châm biếm ấy cũng nhanh chóng nhạt đi, gương mặt nàng ta lại khôi phục vẻ dịu dàng, ngoan ngoãn như ngày thường.
Nàng ta phải gả vào Lâm phủ, hơn nữa còn phải thật nhanh.
Ngu Vọng Chi này...
Đợi đến khi Lâm Hạc Ngâm đi rồi, nha hoàn của Liễu Ngọc Kiều đi vào, lén lút đưa cho Liễu Ngọc Kiều một bát thuốc bắc đen ngòm.
Liễu Ngọc Kiều nhìn chằm chằm bát thuốc, xoa xoa bụng dưới, nghiến răng một hơi uống cạn.
Tất cả cũng là vì chính bản thân nàng ta, nàng ta phải uống sạch sẽ, bằng không mọi chuyện nàng ta bày ra trước đó đều sẽ đổ sông đổ bể.
Tâm trí nàng ta thoáng bay xa một chút, rồi lại quay về với Lâm phủ.
Trong đầu Liễu Ngọc Kiều lại hiện lên gương mặt của Ngu Vọng Chi.
Yêu mị lại mang theo vẻ diễm lệ gai góc, tựa như hoa yêu thành tinh nơi núi sâu, lấn át mọi sắc màu trên thế gian.
Nhan sắc cỡ này, sau này nhất định sẽ gây ra chuyện, nàng ta nhất định không thể giữ Ngu Vọng Chi lại.
“Qua hai canh giờ nữa, khi trời tối hơn một chút, ngươi hãy đi một chuyến.” Liễu Ngọc Kiều nói với nha hoàn bên cạnh: “Ra ngoài điều tra xem vị biểu muội kia rốt cuộc là hạng người gì.”
Vị biểu muội này nhìn chỗ nào cũng thấy bất thường.
Liễu Ngọc Kiều trầm ngâm nhìn nha hoàn một cái.
Nha hoàn cụp mắt, khẽ vâng một tiếng: “Vâng.”
Chỉ là ngay sau đó, nha hoàn lại lo lắng hỏi: “Nhưng thưa tiểu thư, nếu như đó không phải là biểu muội thật thì sao...”
“Không phải thì ta cũng vẫn phải gả.” Gương mặt Liễu Ngọc Kiều không còn chút dịu dàng nào, chỉ có vài phần lạnh lùng, nàng ta nhấn mạnh từng chữ: “Ta bắt buộc phải gả.”
Cũng giống như việc Lâm Hạc Ngâm vì gia thế của nàng ta mà bắt buộc phải cưới nàng ta. Nàng ta vì... của mình, cũng bắt buộc phải gả đi.
Cùng lúc đó, chuyện Ngu Vọng Chi chạy ra khỏi núi sâu vào đúng ngày Liễu Ngọc Kiều đến Lâm phủ rồi ngã nhào trước cổng phủ đã âm thầm truyền đến tai Lâm đại phu nhân.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

