Hắn cũng không ngẩng đầu lên, bộ dạng tâm như tro tàn.
“Ngươi chưa từng hại hắn, ta không giết ngươi, ngươi đi đi.”
Phảng phất như ban ơn.
Hạ Đình Đồng: “…………………”
Đm.
Ta phải đi đâu đây?
Hắn hít sâu một hơi, thật muốn vung chân đá thẳng qua đó, nhưng nghĩ người trước mặt dù sao cũng là thiên hạ đệ nhất nhân, mình lại đánh không nổi, đành cứng rắn nhịn xuống. Chỉ là động tác nhịn được, còn cái miệng thì rốt cuộc nhịn không nổi…
“Huyền Tiêu.”
“Ta đ*ệt cả lò nhà ngươi!!”
“Chính ngươi sáu mươi năm không chịu gặp đạo lữ của mình, có mắt mà không nhìn, có tai mà không nghe, có miệng mà không hỏi, đó là chuyện của chính ngươi, liên quan quái gì đến thiên hạ thương sinh!”
Hạ Đình Đồng triệt để phát điên. “Nhưng ngươi là Minh chủ Tiên Minh, là người đứng đầu một trăm lẻ tám tông môn Cửu Châu, ngươi nói mặc kệ là mặc kệ được à?”
“Không muốn làm thì năm xưa cứ thoái vị đi! Đã ngồi lên cái ghế ấy thì phải gánh lấy trách nhiệm, đừng có chiếm hố xí mà không chịu ị!”
“Trừ ma vệ đạo, bảo hộ thương sinh, quy củ Tiên Minh viết sờ sờ ở đó, ngươi nuốt hết vào bụng chó rồi hả?”
“Ngày thường mặc kệ đạo lữ nhà mình, đến lúc sinh tử tồn vong của thiên hạ thì bỗng dưng lương tâm trỗi dậy?!”
“Ngươi nhất quyết phải giết người đúng lúc chiến sự căng như dây đàn sao? Nhưng bọn ta vẫn còn đang đánh trận đấy!”
Vạt áo bị linh hỏa liếm trúng, ngọn lửa lập tức men theo mà bùng lên. Hạ Đình Đồng tay mắt lanh lẹ, một tay cởi phăng ngoại bào ném sang một bên, trừng trừng nhìn bóng lưng đang tự bế kia, cả người như muốn sụp đổ. “Thôi được, mấy cái đó ta cũng nhịn! Ngươi không chịu giúp thì thôi, nhưng ngươi cũng đừng có phóng hỏa đốt núi chứ!”
“Con mẹ nó trên núi thì biển lửa, dưới núi thì ma triều, ngươi bảo ta phải làm thế nào đây?”
“Bao nhiêu người chạy đến đây lánh nạn, ngươi bảo bọn họ còn biết chạy đi đâu?”
“Ngươi không cần mạng thì người khác còn cần mạng đấy…”
Có lẽ vì chê hắn quá ồn, một đạo kiếm ý bất chợt quét tới. Hạ Đình Đồng bị đánh văng thẳng khỏi đại điện, ngã dúi dụi xuống đất, ép thành một cái bánh dẹp lép.
Trong đại điện lại chìm vào tĩnh lặng.
Hạ Đình Đồng âm u nghĩ bụng... Huyền Tiêu chắc tám phần đã tự thiêu chết rồi.
Hắn chống người đứng dậy, lảo đảo bước đến mép bậc thang lưu ly.
Phóng mắt nhìn ra xa, lấy đạo bia làm ranh giới, dưới chân hắn là ma triều cuồn cuộn vô tận, sau lưng là biển lửa hừng hực ngút trời, kẹp chặt bậc thang lưu ly trắng như tuyết vào chính giữa.
Mà hắn đứng trên bậc thang ấy…
Chỉ thấy mình chẳng khác nào một tên hề.
Huyền Tiêu trời sinh mang theo Huyền Thiên Linh Hỏa, một khi dính vào thì sẽ cháy mãi không dứt, không chết không thôi.
Thiên Cung…Đã không thể ở lại được nữa.
Chỉ còn lại từng ấy người.
“Tiên trưởng...”
“Chúng ta... còn đường sống không?”
Có người nhỏ giọng hỏi.
Hạ Đình Đồng cố nặn ra một nụ cười. “Chắc là... vẫn còn.”
“Để ta nghĩ cách.”
Hắn từng bước từng bước đi xuống bậc thang.
Vạt áo quét qua mặt đá. Kéo thành một vệt đỏ thẫm chói mắt. Sau lưng…
Lặng ngắt như tờ.
Lần thứ mười tám.
Hạ Đình Đồng chậm rãi nghĩ.
Đây đã là lần thứ mười tám hắn quay trở lại. Thế mà vẫn không tránh nổi kết cục phải chết này. Rõ ràng lần này, hắn đã cố gắng hơn bất kỳ lần nào.
Đã cẩn thận hơn bất kỳ lần nào.
Đã rút hết toàn bộ kinh nghiệm từ mười bảy kiếp trước.
Vậy mà…
Cuối cùng vẫn đi tới bước đường này.
Hay là…Hắn vốn không đủ thông minh?
Vì sao thế giới này lúc nào cũng có thể bởi đủ thứ chuyện vớ vẩn mà đi đến hủy diệt thế?
Hắn đã không cứu nổi thương sinh. Cũng chẳng cứu nổi chính mình. Bị nhốt ở nơi này.
Chết rồi sống.
Sống rồi chết.
Lặp đi lặp lại.
Lặp đi lặp lại.
Lặp đi lặp lại.
Tựa như một món đồ chơi mặc người tùy ý đùa bỡn trong lòng bàn tay.
Linh hỏa cháy hừng hực, Đại trận tan vỡ. Cự cốt điểu từ trên trời bổ nhào xuống.
Mỗi một tấc cốt vũ xòe ra…Đều là từng lớp từng lớp lưỡi đao dày đặc.
Tiếng gào thét kinh hoàng của đám phàm nhân xuyên thủng màng tai.
Theo bản năng, Hạ Đình Đồng giơ tay rút kiếm.
Chém xuống…
Lại chỉ bổ vào khoảng không. Lúc ấy hắn mới sực nhớ.
Bản mệnh kiếm của mình…
Đã đem đi trấn trận rồi.
Trận nát.
Kiếm cũng nát.
Toàn bộ gia sản của hắn…
Chỉ còn sót lại đúng một cái vỏ kiếm.
“Tần Đàn đâu?” Ma Tôn hạ xuống mặt đất, tự mình vươn tay bóp chặt cổ Hạ Đình Đồng. “Các ngươi giấu hắn ở đâu rồi?”
“Đồ ngu.”
Hạ Đình Đồng thật sự nhịn hết nổi. Hắn giữ nguyên khuôn mặt vô cảm, lạnh lùng trừng lại đối phương, dứt khoát được ăn cả ngã về không.
“Sư phụ ngươi mười năm trước đã bị chính tay ngươi hại chết rồi.”
“Muốn tìm hắn à?”
“Dễ lắm.”
“Bây giờ ngươi lập tức tự sát.”
“Sau đó xuống âm phủ mà tìm!”
“Đồ lòng lang dạ sói!”
Bàn tay Ma Tôn khẽ run lên.
“Không thể nào!”
“Sư tôn là người dị giới!”
“Ngài ấy sao có thể chết được!”
“Ngươi không được nguyền rủa sư tôn!”
Hai mắt Ma Tôn đỏ ngầu.
Hiển nhiên đã tức giận đến cực điểm.
Hắn giơ thẳng một chưởng hung hăng bổ xuống đầu Hạ Đình Đồng!
Lại phải chết rồi.
Hạ Đình Đồng bình thản khép mắt.
Chết cũng tốt.
Chết rồi…
Hắn sẽ không cần phải tiếp tục giao tiếp với cái đám ngu ngục này nữa.
Nếu còn có cơ hội làm lại….
Đi mẹ nó mà yêu đương!
Lão tử sẽ xé sạch CP của các ngươi!
Cút hết đi tu Vô Tình Đạo cho ta!
Tác giả có lời muốn nói:
Hạ Đình Đồng: Ngày hôm nay nó nhẹ nhàng, sung sướng gì đâu á. 🤡
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)

điên thay thụ :)))