……
“Tần Đàn, lúc trước ngươi vứt bỏ ta, có từng tưởng tượng được sẽ có ngày này?”
“Ngươi bây giờ mau lăn ra đây cho ta, bằng không ta lập tức giết lên Tam Thập Tam Thiên cung, khiến cho Tiên Minh các ngươi chó gà không tha!”
……
Ma Tôn miệng lưỡi lưu loát, thao thao bất tuyệt, Hạ Đình Đồng chẳng buồn nghe hắn kể lể tâm tình, thừa dịp hắn ở chỗ này biểu đạt cảm xúc, liền lập tức đi về phía thủ sơn đại trận, tìm được mắt trận, liền át đi tiếng cười điên cuồng của Cửu Châu, lấy ra tâm đầu huyết, dùng bút dính máu, gia cố trận pháp.
Tư chất hắn thực sự tầm thường, bao năm khổ luyện, tu vi cũng khó khăn lắm mới tới Thập Nhị cảnh, bán tiên chi vị, đã là cực hạn.
Hắn từng thử qua rồi.
Đánh trực diện….
Đánh không lại Ma Tôn.
Cho nên chỉ có thể tận lực dùng hết sức mình, để hộ sơn đại trận chống đỡ thêm được bao lâu thì thêm.
Lại khụ ra một búng máu.
Hạ Đình Đồng lục tung trong ngực áo, móc ra một đống bình đan dược lộn xộn, chẳng buồn nhìn xem là loại gì, mở nắp rồi đổ hết vào miệng.
Máu hòa mồ hôi cùng nhau rơi xuống.
Kim quang ảm đạm ngoài Cửu Diệu Sơn lại rạng rỡ trở lại, từng phù trú trôi nổi trên không trung như đàn kiến mê lạc, bổ khuyết vào những nơi tổn hại.
Theo đó, đại trận nghịch chuyển, từ thủ chuyển sang công, trong tiếng gọi hồn của Ma Tôn, hàng trăm triệu linh thạch bố trí trên Cửu Diệu Sơn cùng nhau tan nát, linh lực hóa thành sát trận đầy trời giăng tới, thành công quét sạch mọi thứ ngo ngoe rục rịch trong phạm vi năm dặm Cửu Diệu Sơn.
Hắn thật sự quá mệt mỏi, đan điền cũng phát ra đau nhức, nhưng vẫn giãy giụa bò dậy, dùng đầu ngón tay chấm máu, đem trận pháp quay trở lại trạng thái cũ.
Hộ sơn đại trận khởi động lại, Hạ Đình Đồng chống kiếm đứng dậy, để tiểu đệ tử bên cạnh dìu một phen.
“Tiên sư, bây giờ chúng ta nên làm thế nào?”
“Đi mời Huyền Tiêu đạo quân.” Hắn thấp giọng ho, ra một ngụm máu, “Ta đã tận lực rồi.”
Tam Thập Tam Thiên cung Cửu Diệu Sơn, là nơi tổng bộ Tiên Minh, kẻ trụ trên kia chính là tiên gia mạnh nhất đương thời, thiên hạ đệ nhất Huyền Tiêu đạo quân, nếu hắn xuất thủ, bọn họ có lẽ còn có thể trụ thêm một hồi.
Chỉ là không biết vì sao, tới tận bây giờ vẫn chưa thấy động tĩnh.
Chẳng lẽ là vai chính trong truyền thuyết luôn muốn đợi phút cuối mới lên sân khấu?
Hạ Đình Đồng thở hổn hển một hơi, ngẩng đầu nhìn lên trên, trên bậc thang lưu li sắc, đám người chạy trốn nhanh nhất đã bò tới trên Thiên cung, chỉ là không được bao lâu, đám người đó lại hoảng loạn chạy xuống dưới, miệng kêu gào: “Điên rồi! Điên rồi! Thần tiên điên rồi!”
Điên rồi? Người đàng hoàng sao lại điên được chứ?
Hạ Đình Đồng đầy đầu dấu chấm hỏi.
Nhưng ngay sau đó, hắn thấy trên ngọc lâu bng nhiên nhảy ra một mảng đen sì, theo sau điểm đen đó nhảy nhót trên mái hiên, càng lúc càng lớn, càng lúc càng tràn đầy.
Lửa khói đen kịt nhanh chóng thiêu đỏ toàn bộ mái Tam Thập Tam Thiên Cung, sóng nhiệt cuồn cuộn, Hạ Đình Đồng lại cảm thấy cả người mình bị đông cứng, toàn thân lạnh lẽo.
Lại là như vậy.
Lại! Là! Như! Thế!
Một đám bệnh thần kinh chết tiệt!!
Sắc mặt Hạ Đình Đồng xanh mét, cắn răng vẽ ra huyết phù, lại dùng một kiếm định chết sơn môn, tăng mạnh cấm chế.
Kim quang lưu chuyển dần nhuốm thành sắc máu, chỉ riêng lần này, đã hao tổn mất nửa đời tu vi của hắn.
Sau đó hắn đẩy mọi người ra, nín một hơi, lảo đảo chạy về phía đỉnh núi.
Bản mệnh linh hỏa của Huyền Tiêu đạo quân mất khống chế!
Hạ Đình Đồng vọt tới chủ điện, tìm được nơi ngọn lửa thiêu đốt, một cước đá văng đại môn, mùi máu tươi nồng nặc tức khắc bừng lên.
Chỉ thấy trong điện thây chất đầy đường, những cốt cán vốn dĩ phải chi viện cho hắn hiện giờ toàn bộ nằm gục ở đây.
Mà tiên nhân tóc bạc trong một đêm, áo bào trắng tắm m*áu, ôm một khối thi thể khô gầy rơi lệ, miệng nỉ non: “Vì sao lại chết?”
“Vì sao lần này ngươi vẫn cứ chết?”
“Ta rốt cuộc đã đi nhầm bước nào……”
“Rốt cuộc là nơi nào sai rồi?”
Hạ Đình Đồng còn muốn hỏi hắn vì sao hơn.
Ta rốt cuộc đã làm sai chỗ nào mà lại phải đụng trúng đám minh hữu như các ngươi!
Huynh đệ à, đại ca ời, tổ tông ơi! Ngươi là nằm vùng do Ma Tôn phái tới đúng không!!
Cố nén cơn sụp đổ trong lòng, Hạ Đình Đồng thò lại gần xem xét, gương mặt phu nhân của Huyền Tiêu đạo quân vẫn như cũ, nhưng hơi thở đã mất, ch*ết hẳn rồi.
Người đã suy kiệt, xoay chuyển trời đất cũng hết cách.
Hạ Đình Đồng miễn cưỡng lễ phép nhắc nhở: “Thọ nguyên phàm nhân có hạn, hắn đây là đã đến lúc, xin nén bi thương.”
“Không có khả năng!” Tiên nhân từ trước đến nay thanh lãnh bỗng nhiên phun ra một búng máu, lẩm bẩm tự nói, như là nói cho chính mình nghe: “Tư chất hắn tốt như vậy, thiên phú cao như thế, làm sao có thể biến thành phàm nhân?”
Hạ Đình Đồng hít sâu một hơi: “Phu nhân nhà ngươi đan điền đã nát từ sáu mươi năm trước, vẫn luôn tìm người xin thuốc, ngươi là đạo lữ của hắn, chẳng lẽ ngươi không biết sao?”
Rầm một tiếng, ánh sáng trong mắt Huyền Tiêu quân vụt tắt, hắn ngồi quỳ giữa điện, giống như một khối thi thể đã chết từ lâu.
Hạ Đình Đồng: Xong rồi, nhìn dáng vẻ thì hình như hắn thực sự không biết.
Bỗng nhiên có lửa cháy vô tận bốc lên từ quanh thân tiên nhân, suýt chút nữa liếm tới áo quần Hạ Đình Đồng.
Hắn vội vàng lùi về sau, tránh đi ngọn lửa, nhắc nhở: “Đạo quân, Ma quân đã giết tới dưới chân núi rồi.”
Tiên nhân như đã chết từ lâu mở miệng nói: “Thê tử kết tóc ta đã chết, chuyện tới nước này, thương sinh thiên hạ lại còn liên quan gì tới ta?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
