Trên núi bỗng nổi gió, lạnh thấu tận xương.
Hạ Đình Đồng ngửi thấy mùi máu tanh từ ống tay áo của Ma Tôn, sát ý đã gần trong gang tấc, nhưng hắn đợi thật lâu vẫn không cảm thấy đau đớn giáng xuống.
Thiên địa bỗng chốc tĩnh lặng, mọi tiếng huyên náo như thủy triều đồng loạt rút lui. Trong tai Hạ Đình Đồng chỉ còn tiếng ong ong kéo dài. Ngay sau đó, dường như có thứ gì mềm mại mà lạnh lẽo khẽ lướt qua gương mặt hắn. Giữa tiếng ong vang bén nhọn, hắn mơ hồ nghe được một tiếng hít thở cực khẽ, rồi gông cùm trên cổ bỗng dưng biến mất.
Cảm giác mất trọng lượng truyền đến, Hạ Đình Đồng lùi về sau hai bước rồi ngã ngồi xuống đất. Hắn chậm chạp mở mắt, đại quân Ma tộc che kín bầu trời trên đỉnh đầu đã biến mất, trước mắt chỉ còn đầy trời tuyết trắng tung bay, rơi lên da thịt lại nóng rát.
Hạ Đình Đồng đưa tay nắn thử.
Không, đây không phải tuyết. Là tro.
Linh thuyền đầu phượng cưỡi gió mà tới, lơ lửng giữa không trung. Tu sĩ của bốn châu còn lại lần lượt từ trên linh thuyền phi thân đáp xuống. Người của bọn họ không nhiều, nhưng quý ở chỗ đáng tin cậy, từng người một nhanh chóng đưa những phàm nhân đang hoảng loạn trên Đăng Tiên đài rời khỏi nơi này.
Thì ra Tu Chân giới vẫn còn có đại năng như vậy.
Hạ Đình Đồng ngồi trên đài lưu ly, toàn thân không còn nhấc nổi chút sức lực nào.
Đúng là cười chết người.
Hắn còn tưởng trên đời này chỉ còn sót lại mỗi mình hắn là người sống.
Có người chạy tới kéo hắn cùng bỏ trốn.
Hạ Đình Đồng thuận theo mà đi được vài bước, lại ngoái đầu nhìn về phía cánh đồng hoang. Chỉ thấy Ma tộc liên tiếp tan tác, nơi đó hẳn là đã mở ra Thức Hải Tâm Vực, hoàn toàn không nhìn rõ tình hình giao chiến bên trong, chỉ thấy một mảng sương đen khổng lồ bao bọc lấy ngọn sí hỏa, rồi ngay sau đó bị biển lửa xuyên thủng…
Vài đạo kiếm quang xé rách hư không lao vút lên, bình định thiên địa. Núi non quanh Cửu Diệu Sơn trong khoảnh khắc hoàn toàn biến mất, từng dãy thanh sơn trùng điệp của Thượng Huyền Cảnh đều bị san bằng thành đất phẳng.
Ma Tôn đã chết. Thiên địa lại trở nên thanh tĩnh.
Được cứu rồi...
Khắp nơi đều vang lên tiếng reo hò mừng rỡ, mọi người phía sau Hạ Đình Đồng ôm nhau khóc lớn, vui mừng vì sống sót sau kiếp nạn.
Nhưng Hạ Đình Đồng lại cảm thấy mọi thứ đều không chân thực.
Mạnh đến mức ấy... Vì sao trước giờ hắn chưa từng nghe nói qua? Trên Thanh Vân bảng, lẽ ra phải có tên người này mới đúng.
Hắn đang định mở miệng hỏi, bỗng ôm lấy ngực. Trái tim co rút đau đớn, linh lực cùng sinh cơ trong cơ thể như nước chảy khỏi chiếc bát đã nứt, cuồn cuộn trôi về một phương hướng…
Cảm giác này... Không ổn.
Bầu trời lập tức tối sầm.
Hạ Đình Đồng đứng không vững, lảo đảo hai bước, đầu óc quay cuồng, trời đất nghiêng ngả rồi ngã vật xuống đất. Trên lưu ly đài đặc chế của Tiên Minh, hắn nhìn thấy vô số vết nứt dày đặc.
Đăng Tiên giai sắp vỡ?
Không đúng, là cả thiên địa... Đều đang vỡ nát!
Hạ Đình Đồng mở to hai mắt.
Tứ cực sụp đổ, thiên tinh rơi xuống. Tam Thập Tam Thiên Cung từ trên xuống dưới từng tầng từng tầng sụp đổ. Đại địa rung chuyển dữ dội, tựa như dưới lòng đất có cự thú đang điên cuồng lăn lộn. Một tiếng nổ vang trời, thiên địa nứt toác.
Cả thế giới giống như một tờ giấy Tuyên Thành bị mấy bàn tay khổng lồ xé nát, thời gian cùng không gian đều hoàn toàn hỗn loạn.
Nhưng ký ức còn đến sớm hơn cả nỗi sợ.
Hạ Đình Đồng chợt nhớ tới lời người bạn cũ đã chết từng nói…
“Ta không có cách nào.”
“Vai chính không thể chết. Nếu bọn họ chết rồi, cả thế giới cũng sẽ biến mất theo.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
