Quả đúng như Dương Hề đoán, ba ngày sau đã có kết luận. Vị tướng quân chặn đường úp mở nói đến chuyện dược liệu. Tiền Châu trong lòng uất ức nhưng vẫn phải nở nụ cười trên mặt, để lại mười xe dược liệu để đổi lấy một tấm lệnh bài thông hành ra khỏi Bình Châu.
Ý đồ đã rất rõ ràng: có tấm lệnh bài này, binh lính ở Bạc Châu sẽ không làm khó thương đội nữa.
Chu Ngọc suốt hành trình đều đi cùng, lặng lẽ quan sát binh lính Bình Châu, trong lòng lại càng chắc chắn suy đoán về tâm tư của Giang Vương.
Vương triều suy tàn, suốt trăm năm rối ren bởi tham quan ô lại, hoạn quan nắm quyền, triều đình tuy còn đủ binh lực, nhưng vấn đề thì nhiều vô kể.
Hôm nay tận mắt thấy binh lính ở trạm kiểm tra, ai nấy đứng thẳng tắp, rõ ràng được huấn luyện bài bản. Tuy áo giáp đã cũ, nhưng sát khí trên người họ không thể che giấu — toàn là người từng trải qua sinh tử thật sự.
Thương đội thuận lợi ra khỏi Bình Châu, nhưng không hề hay biết phía sau vẫn còn ánh mắt không cam lòng đang dõi theo.
Một vệ binh lên tiếng,
“Tướng quân, cứ vậy mà thả cho thương đội đi sao? Không thấy uổng à?”
Vị tướng quân cũng tiếc đứt ruột. Nhưng mà… miếng mồi béo như Tiền gia thì đâu thể nuốt vội. Chờ đến khi Vương gia nắm được đại cục, sớm muộn gì Tiền gia cũng là của bọn họ.
Tối đó, họ tìm được một thôn nhỏ để tá túc, ai ngờ toàn bộ dân làng đã tụ tập trước cổng làng, nhất quyết không cho thương đội vào. Dù có đưa bạc ra cũng không ai động lòng, chỉ mong họ nhanh chóng rời đi.
Trong mắt dân làng, thương đội là rắc rối, là nguy hiểm có thể kéo đến bất kỳ lúc nào.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)