Tiền Châu là người tạm thời đứng đầu thương đội của Tiền gia trong chuyến này, đích thân ngồi xe dẫn đầu đoàn. Thương đội Tiền gia tổng cộng có hơn bảy mươi chiếc xe ngựa, cộng thêm xe lừa chở hàng thì gần như chạm ngưỡng một trăm chiếc. Đội hình dài như rồng uốn lượn, chỉ riêng hộ vệ thôi cũng đã có hơn hai trăm người. Tính thêm xa phu, người làm, tiểu nhị đi theo, cả đoàn phải tới gần bốn trăm mạng người.
Bên phía quân thủ thành chỉ có chưa tới năm mươi binh lính, nhưng lại phong tỏa giao lộ cực kỳ nghiêm ngặt. Mắt vị thủ lĩnh binh lính kia cứ dán chặt vào đống hàng hóa trên các xe, không chịu rời nửa phân.
Vị thủ tướng nhe răng cười, vừa nhận túi bạc vừa nhấc tay ước lượng, đoạn thuận miệng đưa ra sau cho binh lính giữ.
“Không dám, không dám làm khó quý vị.”
Hắn chỉ tiếc, trên có lệnh không được làm quá, nếu không với từng ấy hàng hóa đang chất trong đoàn xe kia, huynh đệ bọn họ có thể kiếm một mẻ bội thu, chắc chắn đủ về quê xây nhà luôn!
Việc kiểm tra cũng cực kỳ kỹ lưỡng — từng hộ tịch đều bị tra soát từng dòng, giấy thông hành thì bị xem xét từng nét chữ, ngay cả từng rương hàng cũng không buông tha.
Chu Ngọc và Tiền Châu chỉ có thể đứng một bên nhìn, tận mắt thấy vị thủ tướng kia cho người khuân mất hai sọt lương thực, mà đó còn là chưa tính tới việc lục soát hàng hóa để xem có giấu gì bên trong không!
Đợi đến khi đoàn xe được phép tiếp tục lên đường thì đã mất toi một canh giờ. Ngày đầu tiên ra khỏi thành, tốc độ di chuyển cực kỳ chậm chạp, cả ngày bị kiểm tra đến hai lượt. Cái cảm giác ấy, chẳng khác nào bị lột sạch từng lớp da — mà lớp nào cũng là tiền là bạc của thương đội.
Tối đến, cả đoàn dừng lại nghỉ ngơi nơi đồng hoang. Dương Hề xuống xe ngựa, hít sâu một hơi không khí mát lạnh ngoài trời, sau đó uống một chén canh nóng hổi, dạ dày mới chịu yên ổn lại.
Chu Ngọc suốt cả ngày không có cơ hội gặp người nhà, vừa về đã ngồi xuống ăn tối cùng mọi người. Biết nương tử bị nôn nghén, chàng liền tranh thủ đưa nàng đi dạo quanh chỗ cắm trại để nàng thư giãn.
Hai người cũng chẳng đi xa lắm. Chu Ngọc vừa đi vừa nói:
“Đi một ngày rồi mà vẫn chưa ra khỏi địa phận, với tốc độ này thì chắc phải bảy ngày nữa mới ra khỏi Bình Châu.”
Dương Hề nhíu mày, “Mới hôm nay mà đã bị kiểm tra hai lần, càng đến gần biên giới thì số lần tra xét chắc chắn chỉ có tăng chứ không giảm.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)