Dương Hề đứng dậy bước xuống xe ngựa, Chu Ngọc liền vội vàng đưa tay ra đỡ.
Tử Hằng rất hiểu chuyện:
“Nương, con sẽ chăm sóc nãi nãi thật tốt.”
Diệp thị cưng chiều vuốt nhẹ đầu cháu trai,
“Giỏi quá.”
Tử Hằng hơi ngượng ngùng. Gia gia từng nói, hắn là trưởng tôn, sau này phải gánh vác trách nhiệm trong nhà. Trên chặng đường này, hắn cũng đã trưởng thành lên rất nhiều.
“Tổ mẫu, con lớn rồi.”
Vợ chồng Dương Hề nhìn nhau bật cười. Một đứa nhỏ tí tẹo mà đã biết tự nhận là mình trưởng thành, vừa buồn cười, vừa xót xa. Đứa trẻ này… bị ép lớn lên quá sớm rồi.
Hai người họ cũng không đi xa, vẫn còn nhìn thấy được Chu tiểu đệ đang nói chuyện với thiếu niên. Dương Tam thì không chú ý tới thiếu niên, hắn đang giúp đám hộ vệ nấu cơm.
Chu Ngọc nói:
“Lương thực của thương đội chỉ đủ cầm cự ba ngày thôi.”
Dương Hề hơi lo lắng:
“Nếu không gặp được quân đội, liệu có chống đỡ nổi ba ngày không đây…”
Vừa rồi mới ăn một bữa mà đã tiêu sạch nửa ngày khẩu phần của thương đội. Đám binh lính áp tải có đến hơn một trăm người, tổng cộng hơn bốn trăm miệng ăn, ai nấy đều bụng đói cồn cào, thấy đồ ăn là quất sạch không chừa một miếng!
Chu Ngọc cũng đau đầu:
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

