Hai vợ chồng Dương Hề tính tình cẩn thận, nên cũng không vội chen chân vào chuyện nhận màn thầu.
Ngô Sơn cầm hộ tịch đi ra, vừa trông thấy tay hai người trống trơn liền nhướng mày hỏi:
“Ơ kìa, hai người không đi à?”
Chu Ngọc cười nhạt, đáp lời một cách nhẹ nhàng:
“Đại ca cũng rõ tình hình nhà đệ mà, thôi thì bọn đệ xin đứng ngoài một bước.”
Ngô Sơn tay cầm hộ tịch, ngẩn người một lúc, trong lòng còn chút lăn tăn. Chu Ngọc cười nói:
“Đại ca cứ đi đi.”
Ngô Sơn rõ ràng vẫn còn lưu luyến mấy cái màn thầu. Nhà hắn đông người, mỗi ngày một người hai cái bánh bao cũng đã là một khối lương thực kha khá.
“Hảo, ta đi xem thử. Nếu thấy có gì không ổn thì ta không nhận nữa.”
“Chàng bây giờ trông có vẻ lực tay mạnh hẳn lên đó nha.”
Chu Ngọc nghe thế thì vui ra mặt:
“Tại rèn luyện mà ra chứ gì!”
Dương Hề nghiêng đầu hỏi:
“Nếu có thời gian, chàng có muốn luyện bắn tên không?”
Chu Ngọc đang chẻ củi thì động tác khựng lại, quay đầu nhìn nàng, ngạc nhiên hỏi:
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
