Cả đoàn người chọn cách vòng qua phủ thành, tiếp tục xuôi về phía nam. Thế nhưng mới đi được ba ngày đường, còn chưa ra khỏi địa phận Bình Châu thì dự cảm chẳng lành của Chu Ngọc đã ứng nghiệm — bọn họ bị kẹt lại ngay tại một huyện thành, không sao rời đi được.
Ba ngày qua, cuộc sống của hai nhà cũng chẳng khá khẩm gì. Ngô gia xui xẻo bị lính tuần tra tịch thu mất một con lừa. Chu gia thì tổn thất ba lượng bạc cùng một ít lương khô mang theo.
Tuy rằng không cam lòng, nhưng bị moi tiền tới lui nhiều lần cũng khiến người ta phát bực. Suốt dọc đường đi, đám người như họ đều chịu đãi ngộ giống nhau — chỉ là dân thường, chẳng ai thèm ngó ngàng. Trái lại, thương đội thì được an toàn hơn nhiều, không những không bị làm tiền mà còn có binh lính đi theo hộ tống hẳn một đoạn đường.
Dương Hề tức lắm, trong bụng sôi cả một nồi lửa. Có bản lĩnh thì đi kiếm tiền từ thương nhân hay thế gia đi chứ! Kết quả là chỉ toàn bắt nạt bá tánh. Sưu cao thuế nặng, đã khổ muốn chết, còn ráng vặt lông dê trên người dân nghèo!
Hiện giờ cả đoàn bị kẹt lại trong thành, ra không được. Chu Ngọc bàn với Ngô đại ca:
“Trước mắt không rời đi được, cứ ở khách điếm mãi cũng chẳng phải cách. Ta muốn nhờ người môi giới thuê tạm một cái sân, đại ca thấy sao?”
Ngô Sơn uể oải đáp:
“Nghe theo đệ.”
Không khí trong nhà Ngô gia chẳng vui vẻ gì. Con lừa bị mất kia trị giá những sáu lượng bạc, cả nhà ai cũng xót đứt ruột. Giờ lại bị kẹt trong thành, chẳng ai còn tinh thần mà nói cười.
Chu Ngọc dắt theo Dương Tam đi tìm người môi giới. Nhà cửa trong huyện thành vẫn còn dễ thuê, bởi gần đây đời sống của người dân cũng chẳng khá hơn là bao, ai có cơ hội kiếm được đồng nào thì không dễ gì bỏ qua.
Chẳng bao lâu, hai người đã thuê được một sân nhà hình khẩu tự ở phía tây huyện thành, giá thuê hai trăm văn một tháng.
Ngô Sơn đến xem, ngạc nhiên: “Sân này không tồi đâu, trong viện còn có cả bàn ghế, vật dụng đủ cả. Bao nhiêu tiền một tháng vậy?”
Ngô Sơn đưa mắt nhìn đám nhóc con phía sau, ai nấy đều cười toe toét, rõ là đang hưng phấn lắm. Hắn cau mày, thở dài một tiếng, “Tên nhóc này, chắc chắn không có chuyện gì tốt đẹp.”
Chu Ngọc nói:
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
