Mộc Nam Cẩm rời khỏi Đô úy phủ, đi thẳng về phía Tiếu Khuynh Lâu.
Tốc độ của nàng cực nhanh. Đợi đến khi Đường Kinh Duệ đuổi theo ra ngoài thì đã chẳng còn thấy bóng người đâu nữa.
"Biết vậy phần thưởng đó ta đưa hết cho sư phụ còn hơn. Xem nàng còn tiêu tiền thoải mái kiểu gì nữa." Đường Kinh Duệ hối hận không thôi. Y thật sự không ngờ Mộc Nam Cẩm lại gan lớn đến mức chạy tới thanh lâu tìm vui.
Nàng xoay người, đi tới hiệu thuốc lớn nằm chếch bên ngã tư đối diện. Hai canh giờ sau, nàng ôm theo một đống dược liệu bước ra ngoài. Toàn bộ số tiền vừa lĩnh được gần như đã tiêu sạch, trong tay chỉ còn lại đúng một lượng bạc. Thế nhưng tâm trạng của nàng lại càng tệ hơn.
Lúc nãy muốn vào thanh lâu thì người ta chưa mở cửa, bây giờ thanh lâu mở cửa rồi thì nàng lại hết tiền. Nghẹn muốn chết.
"Chưởng quỹ, phiền ông đưa số dược liệu này tới phủ của Lại bộ Viên ngoại lang Đường Văn Tông. Cứ nói là Mộc Nam Cẩm mua."
"Được." Chưởng quỹ vui vẻ đáp lời.
Mộc Nam Cẩm cầm lượng bạc cuối cùng trong tay, chậm rãi đi tới trước cửa Tiếu Khuynh Lâu. Nhìn thấy khách khứa lần lượt nộp một lượng bạc rồi bước vào bên trong, nàng lập tức dừng chân.
Nàng cũng không phải nhất quyết phải vào đó bằng được, chỉ là cuộc sống ở cổ đại thật sự quá buồn chán, nên muốn tìm chút thú vui giết thời gian mà thôi.
Hay là...
Đi sòng bạc một chuyến? Biến một lượng bạc thành một vạn lượng?
Đúng lúc ấy, một nam tử trung niên từ trong lầu bước ra. Vừa nhìn thấy Mộc Nam Cẩm đứng ngoài cửa, sắc mặt ông ta lập tức đại biến, vội vàng kéo tay áo che mặt rồi cuống cuồng chạy về phía đám đồng liêu: "Mộc Nam Cẩm! Mộc Nam Cẩm đang ở bên ngoài!"
Những người vừa rồi còn cười cười nói nói lập tức đổi sắc mặt. Từng người bật dậy như bị giẫm phải đuôi.
"Nàng ở đâu?"
"Nàng có vào đây không?"
"Sao ôn thần này lại chạy tới đây thế?"
"Mau trốn đi! Nếu không ngày mai cả triều đình sẽ biết chúng ta tới Tiếu Khuynh Lâu mất."
"Lão phu không gánh nổi cái mặt già này đâu."
Đám tiểu quan đang hầu hạ bên cạnh đều ngơ ngác: "Đại nhân, các ngài sao vậy?"
Lễ bộ Hữu Thị lang sốt ruột nói: "Mở cho chúng ta một gian sương phòng ngay đi. Mau dẫn chúng ta lên lầu hai."
Đám tiểu quan thấy bọn họ hoảng hốt như vậy cũng chẳng dám chậm trễ: "Vâng, mời các vị đại nhân đi theo tiểu nhân." Nói xong liền vội vàng dẫn cả nhóm lên lầu.
Mấy người Lễ bộ Hữu Thị lang vừa lấy tay áo che mặt, vừa lén lút chạy lên lầu như sợ bị ai bắt gặp.
Trên tầng cao nhất, Công Tu Dung đang ngồi bên cửa sổ uống rượu. Thấy cảnh tượng ấy, y gọi một quy công tới hỏi: "Sao mấy vị đại nhân kia lại trông như chuột thấy mèo vậy? Chẳng lẽ bên ngoài có vị quan nào chức vị còn cao hơn bọn họ?"
Quy công cũng chẳng rõ đầu đuôi câu chuyện.
"Tiểu nhân chỉ nghe các vị đại nhân nhắc tới một người tên Mộc Nam Cẩm, còn Mộc Nam Cẩm là ai thì tiểu nhân không biết."
"Mộc Nam Cẩm?" Công Tu Dung khẽ nhíu mày. Cái tên này nghe quen vô cùng. Nếu y nhớ không nhầm, nữ Cẩm Y Vệ hôm qua tới ám lao cũng tên là Mộc Nam Cẩm.
Y đứng dậy đi tới cửa sổ phía đối diện, đẩy cửa nhìn xuống dưới. Quả nhiên nhìn thấy một thiếu nữ mặc Phi Ngư phục của Cẩm Y Vệ đang đứng trước cửa lầu.
Nhìn phẩm cấp trên quan phục, đối phương chẳng qua chỉ là một Cẩm Y Vệ Tòng cửu phẩm. Vậy mà lại khiến một đám quan viên Tòng tam phẩm sợ đến mức trốn lên lầu. Điều này lập tức khơi dậy hứng thú của Công Tu Dung.
Y quay đầu phân phó: "Đi mời nàng lên đây, nói ta muốn gặp nàng."
"Vâng."
Quy công nhanh chóng xuống lầu.
"Mộc cô nương, Tu Dung công tử muốn gặp cô nương."
Mộc Nam Cẩm nhướng mày: "Hắn về rồi à?"
"Đúng vậy."
Quy công cười tươi, ngẩng đầu nhìn lên trên.
Mộc Nam Cẩm thuận theo ánh mắt của hắn nhìn lên. Công Tu Dung đang đứng bên cửa sổ, nâng chén rượu ra hiệu với nàng.
[Hì hì, xem ra cái bánh bao ta cho hắn đã có tác dụng rồi.]
Đám quan viên đang trốn trên lầu hai lập tức dựng thẳng tai lên nghe lén.
Mộc Nam Cẩm theo quy công bước vào Tiếu Khuynh Lâu.
Bên trong vẫn còn vài người hầu đang quét dọn, nhưng điều đó hoàn toàn không ảnh hưởng đến việc khách khứa vào tìm vui. Người tới đây có nam có nữ. Người bình thường chỉ có thể ngồi dưới đại sảnh xem ca múa mua vui. Những người có tiền thì thuê riêng một sương phòng, đóng cửa tìm thú vui của riêng mình.
Vừa nhìn thấy Phi Ngư phục trên người Mộc Nam Cẩm, tú bà và đám quy công trong lâu lập tức cảnh giác. Trước đó không lâu, chính Cẩm Y Vệ đã bắt Công Tu Dung đi. Bởi vậy, bọn họ chẳng có chút thiện cảm nào với đám người này.
Một quy công ghé sát tai tú bà thì thầm: "Bảo nhi tỷ, sao trong Cẩm Y Vệ lại có cả cô nương vậy?"
Tú bà liếc nhìn Mộc Nam Cẩm.
"Ta từng nghe mấy vị đại quan tới đây nói Cẩm Y Vệ mới thu nhận một tiểu cô nương. Chắc chính là nàng ấy."
"Nếu vậy thì nàng ta tới đây làm gì?"
Quy công cười khẩy: "Mặc quan phục tới tận thanh lâu, ngoài điều tra án tử với bắt người ra thì còn làm gì được nữa? Đúng là xui xẻo. Cứ dăm bữa nửa tháng lại tới tìm chúng ta gây phiền phức."
Tú bà lập tức uốn éo vòng eo mềm mại, cười duyên đi tới trước mặt Mộc Nam Cẩm: “Đại nhân giá lâm Tiếu Khuynh Lâu, thật khiến nơi này rạng rỡ hẳn lên."
Quy công dẫn đường bên cạnh vội giải thích: "Tu Dung công tử muốn gặp Mộc cô nương."
Tú bà thoáng sửng sốt, sau đó lập tức tránh sang một bên nhường đường.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


