[Tu Dung công tử, ta đến đây.]
Ngay khoảnh khắc quy công đẩy cửa phòng của Công Tu Dung tại Tiếu Khuynh Lâu, Mộc Nam Cẩm đã hưng phấn gào thét trong lòng.
[Không tốn một xu mà đã được gặp Tu Dung công tử. Chờ ta bước ra khỏi căn phòng này, không biết có ai ghen tị đến mức muốn giết ta hay không.]
"Mộc cô nương, mời." Quy công làm động tác mời. Chờ Mộc Nam Cẩm bước vào phòng, hắn liền đóng cửa lại rồi đứng canh bên ngoài.
Mộc Nam Cẩm nhìn thấy Công Tu Dung đang nằm nghiêng trên giường. Bộ xiêm y hoa lệ được khoác hờ trên người, cổ áo trễ xuống một bên vai, để lộ lồng ngực săn chắc đầy mê hoặc.
[Ôi trời, Công Tu Dung đúng là Vịt vương. Không chỉ có gương mặt đẹp mà thân hình cũng mê người như vậy. Thảo nào đám người Hữu Thị lang Bộ Lễ thà bỏ mặc kiều thê mỹ thiếp ở nhà cũng muốn đến Tiếu Khuynh Lâu tìm thú vui.]
[Quyết định rồi. Sau này ta nhất định phải tạo quan hệ tốt với đám người Hữu Thị lang Bộ Lễ. Chờ bọn họ tới Tiếu Khuynh Lâu, biết đâu còn có thể dẫn ta theo.]
"Phụt——" Hữu Thị lang Bộ Lễ đang trốn trên lầu hai lập tức phun cả ngụm rượu.
Mấy vị đồng liêu bên cạnh vội vàng ghét bỏ né sang một bên.
"Xin lỗi, xin lỗi."
Hữu Thị lang Bộ Lễ lau khóe miệng.
"Nếu nàng đã biết chúng ta ở đây, vậy còn cần phải trốn nữa sao?"
Trong phòng, Công Tu Dung ngồi dậy, rót cho Mộc Nam Cẩm một chén nước: "Mộc cô nương, chúng ta lại gặp nhau rồi." Hắn đưa chén nước tới trước mặt nàng: "Hôm qua đa tạ Mộc cô nương đã cho ta bánh bao."
[Một người biết cảm ơn đúng là người tốt.]
Mộc Nam Cẩm nhận lấy chén nước, nhấp một ngụm rồi nói: "Chỉ là một cái bánh bao thôi, không đáng nhắc tới."
[Nếu thật sự muốn cảm ơn ta, vậy để ta chơi ngươi đi.]
Đám quan viên dưới lầu: "..."
Tiểu cô nương này đúng là không mở miệng thì thôi, đã mở miệng là khiến người ta kinh ngạc. Bề ngoài nàng trông ngoan ngoãn, đứng đắn biết bao, ai ngờ trong đầu lại toàn những ý nghĩ táo bạo đến vậy.
"Đối với cô nương, đó có lẽ chỉ là chuyện nhỏ, nhưng với ta lại là ân cứu mạng."
Không muốn tiếp tục nhắc tới chuyện này, Công Tu Dung đổi đề tài: "Xin thứ cho ta mạo muội hỏi một câu, cô nương là tiểu thư của phủ nào? Vì sao lại có thể trở thành Cẩm Y Vệ Cửu phẩm? Chẳng phải Cẩm Y Vệ không tuyển nữ tử sao?"
Nếu Mộc Nam Cẩm chỉ là một Cẩm Y Vệ bình thường không có phẩm cấp, y sẽ không tò mò đến vậy. Nhưng người có phẩm cấp tương đương với quan viên triều đình. Y thực sự không hiểu vì sao Hoàng đế và văn võ bá quan lại đồng ý để một nữ tử làm quan.
"Ta chỉ là một cô nhi ăn nhờ ở đậu thôi. Còn chuyện trở thành Cẩm Y Vệ Cửu phẩm..." Mộc Nam Cẩm nghiêm túc suy nghĩ một lát rồi đáp: "Có lẽ là vì ta từng cứu Hoàng thượng."
Tại sao lại là "có lẽ"? Bởi vì lúc đó nguyên chủ vốn không hề muốn cứu người, cũng chẳng có bản lĩnh cứu người. Chẳng qua nàng bị người khác đẩy mạnh một cái, vừa vặn chắn trước mặt Hoàng đế mà thôi. Hoàng đế cũng biết rõ chân tướng chuyện này, thế nhưng vẫn phong nàng làm Cẩm Y Vệ Cửu phẩm. Điều đó khiến nàng luôn cảm thấy có gì đó không ổn.
Đáng tiếc, trong những tin tức hóng hớt nàng đọc được lại không hề nhắc tới chuyện này.
"Cô nương từng cứu Hoàng thượng?" Công Tu Dung rõ ràng không tin.
"Xin lỗi, Mộc cô nương, không phải ta nghi ngờ cô nương. Chỉ là nhìn cô nương không giống người luyện võ. Tay nhỏ chân nhỏ thế này, cô nương cứu Hoàng thượng bằng cách nào?"
Mộc Nam Cẩm nửa thật nửa giả đáp:"Đừng thấy ta trông yếu ớt mà lầm. Một quyền của ta đủ sức đánh ngã mười vị Tông sư đấy."
Công Tu Dung ngẩn người.
Một quyền đánh ngã mười vị Tông sư? Nàng có biết Tông sư là khái niệm gì không?
Từ một người bình thường muốn trở thành Tông sư phải vượt qua mười tầng cảnh giới. Trong đó, khoảng ba phần mười số người sẽ dừng lại trước ngưỡng Ngũ phẩm võ giả, năm phần mười mắc kẹt ở Lục phẩm, Thất phẩm hoặc Bát phẩm. Trong số hai phần mười còn lại có thể bước vào Cửu phẩm võ giả, người thật sự trở thành Tông sư lại chỉ chiếm một nửa. Hiện nay, toàn bộ Đại Càn quốc có chưa tới ba nghìn vị Tông sư. Bởi vậy, Tông sư đâu phải hạng người có thể bị đánh ngã chỉ bằng một quyền.
Công Tu Dung bật cười: "Mộc cô nương nói chuyện thật thú vị."
Mộc Nam Cẩm nghiêm túc gật đầu: "Ta vốn rất thú vị, hơn nữa còn cực kỳ giỏi đánh nhau. Sau này nếu công tử gặp phiền phức gì, cứ đến tìm ta. Ta nhất định sẽ giúp công tử giải quyết."
[Nhưng muốn ta giúp thì phải trả cái giá rất lớn đấy. Ví dụ như để ta chơi ngươi miễn phí mười lần.]
Các quan viên trên lầu: "..."
Tiểu cô nương này đúng là có chấp niệm quá sâu với vị đầu bảng của Tiếu Khuynh Lâu.
Nụ cười trên môi Công Tu Dung càng thêm rạng rỡ: "Vậy ta xin đa tạ trước. Chỉ là ta chẳng qua cũng chỉ là một tiểu quan nhỏ bé. Bình thường sẽ không gặp phải phiền phức gì. Cho dù thật sự có phiền phức, ta cũng có thể tự giải quyết, không cần làm phiền cô nương."
Mộc Nam Cẩm lại khẳng định chắc nịch: "Công tử không giải quyết được."
Nụ cười trên mặt Công Tu Dung khựng lại. Y chậm rãi thu hồi ý cười, ánh mắt cũng trở nên sâu hơn vài phần: "Cô nương nói vậy là có ý gì? Hay là cô nương biết chuyện gì đó?"
Mộc Nam Cẩm vừa định mở miệng, bên ngoài cửa sổ bỗng truyền tới một tràng huyên náo.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


