“Hắc mã đẹp quá, ta sống mấy chục năm rồi mà chưa từng thấy con ngựa nào đẹp đến vậy.”
“Đây là Hãn Huyết Bảo Mã trong truyền thuyết sao?”
“Không phải Hãn Huyết Bảo Mã. Loại đó có sắc đỏ thẫm đặc trưng.”
“Dựa vào kinh nghiệm nhiều năm xem ngựa của ta, cho dù không phải Hãn Huyết Bảo Mã thì con này cũng quý giá hơn cả Hãn Huyết Bảo Mã. Ít nhất cũng phải giá mười vạn lượng hoàng kim trở lên.”
Ngoài cửa sổ, tiếng bàn tán không ngừng vang lên.
Mộc Nam Cẩm nghe thấy động tĩnh liền đứng dậy, bước đến bên cửa sổ nhìn xuống.
Dưới ánh mặt trời, một con ngựa đen tuyền đang đứng giữa sân, toàn thân như được phủ một tầng ánh sáng u trầm. Thân hình nó cao lớn mà cân đối, dáng vẻ hoàn mỹ đến mức khó tin. Đầu nhỏ, cổ cao, bốn chân thon dài nhưng đầy lực. Lớp lông mỏng mịn, từng bước đi đều nhẹ nhàng mà tao nhã. Nó giống như vương giả trong loài ngựa, khí thế bức người. Những con ngựa xung quanh đứng cạnh nó đều trở nên lu mờ, như chỉ còn là vật nền.
“Con ngựa này thật sự rất đẹp.” Công Tu Dung không nhịn được mà tán thưởng, dù hắn đã từng thấy không ít bảo vật quý giá.
Ánh mắt Mộc Nam Cẩm lại không dừng ở con hắc mã, mà rơi lên người kẻ đang dẫn ngựa.
Nam nhân khoảng chừng hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi, thân mặc hắc bào, tóc đen buông xõa phía sau, trên trán buộc một dải băng đen đơn giản. Gương mặt hắn lạnh lùng, đường nét sắc sảo, ánh mắt sắc như lưỡi dao. Khí thế quanh thân mạnh mẽ mà áp bức, khiến người khác không dám tùy tiện đến gần.
Công Tu Dung lúc này cũng đã chú ý tới người kia, cảm thấy có chút quen mắt, liền khẽ nheo mắt suy nghĩ.
Trong đầu Mộc Nam Cẩm lập tức vang lên tiếng mắng thầm: [Chết tiệt, sao cữu cữu lại trở về đúng lúc này cơ chứ. Không được, tuyệt đối không thể để hắn biết ta đang ở Tiếu Khuynh Lâu, nếu không thì chết lúc nào cũng không biết.]
Nàng lập tức đứng dậy, nhanh chóng nói: "Tu Dung công tử, ta đột nhiên có việc gấp phải làm nên không ở lại lâu được, sau này rảnh lại đến chơi công tử, à không, đến tìm công tử."
Nói xong, nàng vội vàng rời khỏi phòng.
Công Tu Dung khẽ bật cười: “Có rảnh lại đến chơi ta? Ngươi đúng là nói năng không kiêng kỵ.”
*
Dưới lầu, đám quan viên cũng bắt đầu hoảng loạn.
“Ai vừa trở về vậy? Sao nàng không nói rõ ràng chứ?”
“Chắc là người quen của nàng.”
“Thôi bỏ đi, đi trước vẫn hơn.”
“Đi cửa sau!”
Đám người Lễ bộ Hữu thị lang ném bạc xuống bàn, vội vàng chỉnh lại y phục rồi định rời đi dưới ánh mắt ngơ ngác của đám nam kỹ.
[Ta phải nhanh chóng chạy về Đường gia trước khi Mộc Tần Dĩ trở về.]
Đột nhiên, bọn họ đồng loạt khựng lại.
“Mộc Tần Dĩ là ai?”
Một người đồng liêu do dự đáp: “Hình như là cữu cữu của nàng… là một nha dịch nhỏ ở Lục Phiến Môn.”
“…”
Không khí rơi vào im lặng quỷ dị.
Nếu chuyện này truyền ra ngoài, đường đường quan lớn mà lại sợ một nha dịch nho nhỏ, chẳng phải sẽ bị người ta cười đến rụng răng sao?
Sau khi rời khỏi Tiếu Khuynh Lâu, Mộc Nam Cẩm đi theo một lối tắt nhỏ trở về Đường gia. Vừa bước vào con đường dẫn vào phủ, nàng đã chạm mặt Đường Kinh Duệ vừa trở về sau ca trực.
Đường Kinh Duệ khẽ nhíu mày, ánh mắt quét từ trên xuống dưới nàng: “Không phải muội nói hôm nay không về ăn tối sao?”
Mộc Nam Cẩm hơi chột dạ, nhưng rất nhanh đã lấy lại bình tĩnh: “Ta làm xong việc rồi nên quay về.”
“Làm xong việc?” Đường Kinh Duệ cười lạnh, giọng điệu mang theo vài phần châm chọc: “Muội làm việc cũng nhanh thật đấy.”
Mộc Nam Cẩm gật đầu rất tự nhiên: “Cũng tạm, hơi nhanh một chút.”
[Vốn định qua đêm ở bên ngoài chơi Công Tu Dung, ai ngờ Mộc Tần Dĩ trở về làm xáo trộn kế hoạch của ta.]
Đường Kinh Duệ nghe được tiếng lòng của nàng, suýt nghẹn một hơi.
Trước kia chỉ thấy nàng phiền phức dây dưa, không ngờ còn có thể khiến người khác tức đến nghẹn lời như vậy.
“Lộc cộc…” Tiếng vó ngựa từ xa vọng lại, ngày càng rõ.
Đường Kinh Duệ và Mộc Nam Cẩm đồng thời quay đầu nhìn sang. Chỉ thấy phía cuối con đường, Mộc Tần Dĩ một tay nắm dây cương, một tay dẫn theo một con hắc mã đang phi nhanh trở về.
“Nam Nam.” Vừa thấy Mộc Nam Cẩm, gương mặt lạnh lùng của hắn lập tức dịu xuống, nở một nụ cười hiếm thấy. Hắn dắt con hắc mã tiến đến trước mặt nàng như dâng bảo vật: “Nam Nam, ta mang về cho con một con ngựa. Sau này ra ngoài cũng không cần đi bộ nữa.”
Mộc Nam Cẩm khẽ nhướng mày: “Cho con?”
“Đương nhiên.” Mộc Tần Dĩ xoa nhẹ lên bờm ngựa, giọng tràn đầy tự nhiên. “Nam Nam nhà chúng ta, thứ tốt nhất trên đời đều xứng đáng thuộc về con.”
Đường Kinh Duệ đứng bên cạnh nhìn con ngựa, không nhịn được mà thở dài: “Cữu cữu, vậy lễ vật của con đâu?”
Mộc Tần Dĩ liếc hắn một cái, ánh mắt lạnh nhạt: “Ngươi đột phá lên Bát phẩm chưa?”
Đường Kinh Duệ cứng họng: “... Chưa.” Hắn mới chỉ lên Thất phẩm không lâu, nào có nhanh như vậy đã đột phá.
Mộc Tần Dĩ bật cười lạnh: “Chưa đến Bát phẩm mà còn đòi lễ vật?”
Đường Kinh Duệ: “…”
Mộc Tần Dĩ đưa tay chỉnh lại mái tóc mái của Mộc Nam Cẩm.
“Ta hơi đói rồi, vào trong nói chuyện tiếp.”
Quản gia vừa thấy hắn trở về liền vui mừng hô lớn: “Lão gia tử, lão phu nhân, cô gia đã trở lại!”
“A Dĩ…”
Một bóng người như gió từ trong đại sảnh lao ra, trực tiếp nhào vào lòng Mộc Tần Dĩ.
Đường Liễu Chiêu ôm chặt lấy hắn, ánh mắt đầy vui mừng. Chỉ là ở góc độ mà hắn không nhìn thấy, ả khẽ ngẩng đầu liếc về phía Mộc Nam Cẩm. Ánh mắt ấy mang theo vài phần cảnh giác và đề phòng, giống như đang nhìn một kẻ muốn cướp đi thứ thuộc về mình.
[Đường Liễu Chiêu nhìn ta như nhìn tình địch làm gì? Ta là cháu của Mộc Tần Dĩ, không phải nữ nhân của hắn, ghen như thế chẳng hợp lý chút nào.]
Đường Kinh Duệ đứng bên cạnh cũng cau mày nhìn cô cô mình. Ánh mắt ấy… chẳng khác nào muốn nuốt sống Mộc Nam Cẩm. Nhưng hắn chỉ nghĩ đơn giản rằng cô cô vì không có con cái nên mới quá để ý tình cảm giữa cữu cữu và cháu gái.
Mộc Tần Dĩ khẽ nhíu mày khi thấy Đường Liễu Chiêu ôm mình quá lâu, liền nhẹ nhàng đẩy ả ra. Sau đó, hắn lấy từ trong hành lý ra một chiếc hộp nhỏ: “Đây là quà của nàng.”
Đường Liễu Chiêu lập tức nở nụ cười, nhận lấy mở ra. Bên trong là một cây trâm vàng tinh xảo. Ả cài lên tóc, quay sang nhìn Mộc Nam Cẩm với vẻ đắc ý.
Đúng lúc đó, Đường Văn Tông từ trong đại sảnh bước ra: “Đừng đứng ngoài này nữa, mọi người đang chờ dùng bữa.”
“Đi ăn cơm trước đã.” Đường Liễu Chiêu kéo tay Mộc Tần Dĩ đi vào trong.
Trong đại sảnh, Đường lão gia tử và Đường lão phu nhân đã chờ đến mất kiên nhẫn. Nhưng vừa nhìn thấy Mộc Tần Dĩ, toàn bộ tức giận đều bị ép xuống. Rõ ràng chỉ là một tên ở rể, cũng chẳng phải quan lớn gì, nhưng khí thế trên người hắn lại khiến người khác vô thức kiêng dè.
Tưởng Chân Như định lấy cuộn tranh ra để Mộc Nam Cẩm chọn hôn phu cũng vội nhét vào ngăn tủ không cho Mộc Tần Dĩ nhìn thấy.
Mộc Tần Dĩ nói: “Dùng cơm đi.”
Chỉ một câu nói nhẹ nhàng, nhưng không ai dám phản đối.
Sau bữa ăn, Mộc Tần Dĩ gọi Mộc Nam Cẩm lại: “Nam Nam, ngày mai ta phải rời đi một chuyến. Lần này không biết bao lâu mới trở về.” Hắn dừng lại một chút, giọng trầm xuống: “Nhưng ta có thể cam đoan với con, lần sau trở về, sẽ không để con tiếp tục chịu ủy khuất ở Đường gia nữa.”
Mộc Nam Cẩm ngoan ngoãn gật đầu.
Mộc Tần Dĩ nhìn nàng, ánh mắt hơi do dự rồi nói thêm: “Đường Kinh Duệ không xứng với con. Sau này cữu cữu sẽ tìm cho con một phu quân tốt hơn.”
Mộc Nam Cẩm: “…”
[Cữu cữu, người đang chê bai đồ đệ của mình đấy à?]
Mộc Tần Dĩ tiếp tục dặn dò: "Ngày nào con cũng phải dắt theo con ngựa ta đưa cho con, biết chưa?"
Nói xong, hắn như còn muốn dặn thêm điều gì đó, nhưng thấy Đường Liễu Chiêu đang đứng chờ ngoài cửa, lời đến môi lại thu về. Hắn xoay người, trở về phòng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


