Mộc Nam Cẩm trở về phòng mình, mùi dược liệu thoang thoảng lập tức xộc vào mũi, nàng lúc này mới nhớ ra số thảo dược đã mua hôm nay.
Chúng không phải loại quý hiếm, nhưng lại ẩn chứa một tia linh khí rất mờ nhạt mà người thường không thể cảm nhận được. Cũng chính vì vậy mà chúng không bị Đường lão phu nhân thu vào kho dược.
Nàng liếc qua đống thảo dược một cái rồi đi thẳng về phía phòng ngủ, nhưng vừa nghĩ đến chuyện sau này có thể dựa vào chúng kiếm một khoản lớn, không cần tiếp tục sống cảnh túng thiếu nữa, nàng lại đổi ý.
Mộc Nam Cẩm cầm vài loại thảo dược khác nhau đặt lên lòng bàn tay, sau đó vận chuyển linh lực.
Linh lực vừa lưu chuyển, thảo dược liền chậm rãi bay lên, xoay tròn giữa không trung với tốc độ ngày càng nhanh. Từng nhánh dược liệu bị ép lại, ngưng tụ dần dần thành ba viên đan dược làm đẹp tròn mịn.
“Không có lò luyện đan đúng là bất tiện.”
May mà thế giới này vẫn còn tu chân giả.
Tuy hiện tại nàng mới chỉ gặp duy nhất quốc sư là người tu hành, nhưng tìm một cái lò luyện đan chắc cũng không phải chuyện quá khó.
Mộc Nam Cẩm tiếp tục luyện thêm vài loại đan dược rồi mới nghỉ ngơi.
Nhưng nàng ngủ chưa được ba canh giờ thì đã bị hạ nhân trong phủ gọi dậy ăn sáng.
Trên mặt Mộc Nam Cẩm lập tức hiện lên vẻ oán niệm. Nàng thật sự rất muốn từ chức Cẩm Y Vệ, nhưng nhiệm vụ của Cẩm Y Vệ rất có thể liên quan đến nhiệm vụ hệ thống, nên nàng chỉ có thể nhẫn nhịn.
Sau khi dùng xong bữa sáng, Mộc Tần Dĩ mới tuyên bố tin tức hắn lại phải rời kinh, đến nơi khác làm nhiệm vụ.
Đường Liễu Chiêu trầm mặc không nói gì.
Đường Văn Tông thấy ả không phản đối, cũng không tiện lên tiếng, chỉ đành đứng dậy cùng mọi người tiễn Mộc Tần Dĩ ra cửa.
Bọn hạ nhân đã sớm dắt ngựa và xe ngựa chờ sẵn ngoài cổng lớn.
Mộc Tần Dĩ nhìn con ngựa đen kia, quay sang hỏi Mộc Nam Cẩm: “Đã nghĩ ra tên cho nó chưa?”
Mộc Nam Cẩm không chút do dự đáp: “Hắc Thán.”
Đường Văn Tông và Đường Kinh Duệ: “…”
Cái tên này nghe chẳng khác gì gọi chó. Hoàn toàn không xứng với con ngựa đen cao lớn oai phong như vậy.
“Hắc Thán? Tên hay.” Mộc Tần Dĩ bật cười: “Nó đúng là đen như than thật.”
Hắn trước nay luôn lạnh lùng với người ngoài, chỉ khi đối diện Mộc Nam Cẩm mới có thể thoải mái cười lớn như vậy. Thậm chí còn tặng nàng con ngựa trị giá hơn năm vạn lượng vàng, khó trách Đường Liễu Chiêu lại ghen tị.
Mộc Tần Dĩ xoay người lên ngựa, nhìn về phía trước: “Bảo vệ nàng cho tốt.”
“Hí ——”
Hắc Thán khẽ hí một tiếng.
Đường Kinh Duệ gật đầu: “Con sẽ.”
Mộc Tần Dĩ khẽ liếc y một cái, rồi quát nhẹ một tiếng, thúc ngựa rời đi.
Đường Liễu Chiêu lặng lẽ quay người trở về phòng.
Đường Văn Tông định nói gì đó nhưng thời gian vào triều sắp đến, đành bỏ dở, vội vàng rời đi.
“Này… Mộc Nam Cẩm thật sự biết cưỡi ngựa sao? Không ổn rồi.” Xe ngựa của Đường Văn Tông bám sát phía sau, ông ta vừa đuổi vừa hô lớn: “Mộc Nam Cẩm, nghe ta nói! Con ngựa của ngươi quá nổi bật, tốt nhất đừng cưỡi nó vào hoàng cung, sẽ rước họa vào thân đấy!”
Mộc Nam Cẩm hoàn toàn không để tâm, thậm chí còn nhắm mắt như đang ngủ. Con ngựa dưới thân nàng lại lao đi như tên bắn, chớp mắt đã mất hút.
Đường Văn Tông tức đến mức đập mạnh xuống ghế: “Sớm muộn gì Đường gia cũng hủy trong tay nàng!”
Vừa đến giờ Mão, quần thần đúng giờ vào triều.
Hoàng đế không vòng vo, mở miệng hỏi thẳng: “Các vị ái khanh, việc trẫm muốn mở quốc học cho nữ tử, các khanh suy xét đến đâu rồi?”
Quần thần nhìn nhau, ánh mắt trao đổi kín đáo.
Tả tướng bước lên trước, chắp tay bẩm: “Hoàng thượng, cổ nhân có câu ‘Nữ tử vô tài mới là đức’. Từ xưa đến nay, nữ tử chỉ cần đảm đang hiền thục, tại gia tòng phụ, xuất giá tòng phu, biết giúp chồng dạy con, hiếu kính cha mẹ chồng là đủ. Có được thê tử như vậy, gia đạo mới yên ổn thuận hòa.”
Hữu tướng cũng tiến lên: “Hoàng thượng, Đại Càn ta vốn không có khoa cử cho nữ tử. Nay mở quốc học cho nữ nhân, chẳng phải là việc vô nghĩa sao? Hà cớ gì lại để nữ tử xuất đầu lộ diện, trái với luân thường lễ giáo?”
Các đại thần phía sau cũng bắt đầu xì xào bàn tán.
“Không nói tới Tả tướng và Hữu tướng, chỉ riêng học đường cũng chỉ có con nhà giàu mới vào được. Con dân thường lấy đâu ra tiền học phí, lại càng không có thời gian đi học.”
“Nhà quyền quý thì đã mời thầy về dạy tại phủ, cần gì phải ra ngoài học đường? Nữ tử chỉ cần học cầm kỳ thi họa và nữ công là đủ, học nhiều cũng chẳng để làm gì.”
“Đúng vậy, đúng vậy.”
Sắc mặt hoàng đế dần trầm xuống, càng lúc càng khó coi, lạnh giọng nói: “Nếu trẫm không chỉ muốn mở quốc học, mà còn muốn mở cả khoa cử cho nữ tử thì sao? Khi đó, các khanh còn cho rằng vô nghĩa nữa không?”
Quần thần lập tức quỳ xuống: “Xin Hoàng thượng nghĩ lại!”
“Các ngươi…” Hoàng đế giận đến mức đập mạnh lên long ỷ, suýt nữa phất tay áo rời đi.
[Hừ, một đám lão già cổ hủ.]
Sắc mặt quần thần biến đổi rõ rệt.
Hoàng đế hơi khựng lại, ánh mắt thoáng dịu đi.
[Đọc nhiều sách như vậy mà chưa từng nghe qua câu “nữ tử không thua nam nhi”, “vai mềm cũng có thể gánh trọng trách”, “nữ nhân cũng có thể chống đỡ nửa bầu trời” sao? Nếu chưa từng nghe, vậy sách các ngươi đọc coi như đổ xuống hố phân rồi.]
Mặt các đại thần lập tức đỏ bừng, muốn phản bác, nhưng lại không thể để nàng biết họ nghe thấy tiếng lòng của nàng.
[Chẳng qua các ông sợ thua, sợ nữ nhân giỏi hơn mình nên mới nói "Nữ tử vô tài mới là đức". Như tối qua Tả tướng uống rượu say bị phu nhân phạt quỳ trên bàn tính. Hừ, ta thấy phạt như vậy là còn nhẹ, nếu là ta, ta sẽ bắt ông ta quỳ lên ván đinh, xem ông ta còn dám nói "Nữ tử vô tài mới là đức" nữa không.]
Các đại thần cố nhịn cười, đồng loạt liếc nhìn Tả tướng.
“Ta nhớ trước đây trên người Tả tướng thường có vết bầm tím… ông ta nói là do tự ngã, giờ nghĩ lại chắc là…”
“Khó trách ông ta ít khi mời chúng ta đến phủ.”
Tả tướng mặt mày tái xanh, hận không thể chui xuống đất.
Hoàng đế trong lòng âm thầm khoái chí.
[Nhà có “hổ cái” nên Tả tướng phản đối mở quốc học cho nữ tử cũng chẳng lạ. Một con “hổ cái” chưa học hành đã hung dữ như vậy, nếu biết chữ thì chẳng phải cưỡi lên đầu ông ta sao?]
[Tuy nhà Hữu tướng không có "hổ cái", nhưng ông ta lại là nhi tử ngoan của mẫu thân, việc gì cũng nghe lời mẫu thân, muốn phản kháng cũng không dám, chắc trong lòng cũng rất ấm ức. Nghe Hoàng thượng muốn mở quốc học cho nữ tử, ông ta muốn phản đối ngay, sợ rằng nữ nhân trên đời này sẽ giống như mẫu thân ông ta, kiểm soát nam nhân trong tay. Haiz, không thể hiểu được vì sao người như vậy lại có thể làm đến chức Hữu tướng.]
[Còn Chinh Tây Đại tướng quân kia nữa, nhìn ông ta cao lớn, oai phong như vậy, quan văn nhìn thấy cũng phải e ngại, thực ra lúc đối mặt với phu nhân của mình...]
“Hoàng thượng ——”
Chinh Tây Đại tướng quân đang hóng hớt bỗng dưng nghe thấy Mộc Nam Cẩm nhắc đến mình, vội vàng quát lớn, làm cho các đại thần và Hoàng đế đang nghe ngóng giật nảy mình.
Tiếng lòng của Mộc Nam Cẩm cũng vì thế mà bị ngắt quãng, nàng thò đầu vào từ cửa sổ, thấy Chinh Tây đại tướng tiến lên một bước.
Hoàng thượng nhướn mày: "Có chuyện gì?"
“Thần cho rằng lời của Tả tướng và Hữu tướng không đúng. Nữ tử tuy sức lực không bằng nam nhân, nhưng trí tuệ, dũng khí và nghị lực đều không thua kém. Nếu ra chiến trường, chưa chắc đã kém hơn.”
Hoàng thượng nén cười: "Nói tiếp đi..."
“Thần tán thành việc mở quốc học cho nữ tử. Không chỉ học văn, mà còn nên học võ. Để một ngày nào đó, nữ tử cũng có thể ra trận giết địch, giúp Đại Càn cường thịnh hơn, vượt qua các nước khác!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


