Mộc Nam Cẩm nghe Chinh Tây Đại tướng quân lên tiếng thì hài lòng gật đầu.
[Chinh Tây tướng quân có thể đánh thắng nhiều trận như vậy, công lao của phu nhân ông ấy tuyệt đối không nhỏ. Phần lớn chiến dịch đều do phu nhân bày mưu tính kế, bà ấy còn nhiều lần đích thân thâm nhập doanh trại địch, cứu các tướng sĩ trong quân ra ngoài. Nếu lúc này ông ấy không ủng hộ Hoàng thượng mở quốc học và khoa cử cho nữ tử để tranh thủ cho chính phu nhân của mình một chức võ quan thì đúng là có lỗi với bà ấy.]
Mọi người kinh ngạc nhìn Chinh Tây Đại tướng quân.
Chinh Tây Đại tướng quân bắt gặp ánh mắt dò hỏi của Hoàng đế, lập tức chột dạ gật đầu, tỏ ý những gì Mộc Nam Cẩm nói đều là thật.
Nếu không có nương tử, e rằng hiện giờ ông ấy chỉ là một quan viên Ngũ phẩm hoặc Lục phẩm. Chức vị Chinh Tây Đại tướng quân Tam phẩm này, cả đời căn bản không có duyên với ông ấy.
Hoàng đế càng nghe càng muốn gặp vị nữ trung hào kiệt ấy. Nếu bà thật sự xuất sắc như lời Mộc Nam Cẩm nói, ông sẵn sàng vì bà bài trừ dị nghị, phá lệ phong làm nữ tướng quân.
"Trịnh ái khanh, sau khi bãi triều hãy tới Ngự Thư Phòng."
Chinh Tây Đại tướng quân gật đầu.
Hoàng đế nhìn sang các đại thần khác: "Những người còn lại thì sao? Có ai ủng hộ đề nghị của trẫm không?"
Không đợi người khác lên tiếng, tiếng lòng của Mộc Nam Cẩm lại vang lên.
[Những kẻ không ủng hộ quyết định của Hoàng thượng đều là một đám thất phu tự cho mình thông minh hơn nữ nhân. Các ông có bản lĩnh thì vào hậu cung ở vài ngày thử xem thủ đoạn cung đấu của các nương nương lợi hại tới mức nào. Đảm bảo các ông sẽ phải hoài nghi luôn cả đầu óc của chính mình. Nếu các ông mà tham gia cung đấu, ta dám lấy đầu mình ra đảm bảo các ông không sống nổi quá ba ngày.]
Những lời này khiến các đại thần nhớ tới những phi tần chết thảm trong hậu cung cùng các vị hoàng tử chưa sống nổi một tuổi, ai nấy đều không khỏi rùng mình.
Thủ đoạn nơi hậu cung là thứ bọn họ nghĩ cũng không dám nghĩ tới.
Ví dụ như Tống tài nhân cắm sừng Hoàng đế kia, có lẽ tới chết nàng ta cũng không biết chính mình bị Hứa chiêu dung cố ý kéo xuống nước. Cuối cùng cả hai gia tộc đều bị liên lụy.
Tuy hôm nay nhìn như sóng yên gió lặng, nhưng thực tế Tống gia và Hứa gia đã bị bí mật xử quyết.
[Thực tế đã chứng minh, một khi nữ nhân trở nên tàn nhẫn thì ngay cả nam nhân cũng phải khiếp sợ. Mà một khi nữ nhân thông minh lên, căn bản sẽ chẳng còn chuyện gì của đám nam nhân các ngươi nữa.]
Mộc Nam Cẩm càng lẩm bẩm trong lòng càng thấy bực bội.
[Đệch, chỉ có thể âm thầm chửi đám lão già này trong lòng, đúng là nghẹn chết người mà. Ta thật muốn xông thẳng lên triều đình mắng cho bọn họ một trận, mắng đến mức tối tăm mặt mũi mới thấy hả dạ.]
Các đại thần: "..."
Không cần xông lên đâu.
Chỉ riêng những lời trong lòng thôi cũng đã mắng đến mức bọn họ không biết phải phản bác thế nào rồi.
Mộc Nam Cẩm hít sâu mấy hơi.
[Hoàng thượng đúng là anh minh, không hề coi thường nữ nhân. Nữ tử Đại Càn đúng là có phúc. Hoàng thượng vạn tuế... Ách... Hoàng đế cũng chỉ là người thường, làm sao sống nổi đến vạn tuế. Hay là hô Hoàng thượng năm trăm tuổi đi. Chỉ cần Quốc sư luyện được Trường Thọ Đan là có thể giúp Hoàng thượng kéo dài tuổi thọ.]
Trường Thọ Đan!
Hoàng đế và các đại thần đồng loạt co rụt đồng tử, trong mắt tràn ngập vẻ kinh hỉ và khó tin.
Quốc sư có thể luyện chế Trường Thọ Đan?
Mộc Nam Cẩm hoàn toàn không biết tiếng lòng của mình vừa tiết lộ một tin tức đáng sợ đến mức nào.
[Ủa? Sao Thái Kim điện lại yên tĩnh rồi? Mở quốc học cho nữ tử rõ ràng là chuyện tốt, sao ai nấy đều suy nghĩ lâu như thể phạm phải tội không thể tha thứ vậy? Các ông cũng có nữ nhi mà. Đặc biệt là những vị đại thần trong nhà không có nhi tử ấy. Nếu nữ nhi có thể thi đỗ, chẳng phải cũng có thể thay nhi tử làm rạng danh tổ tông hay sao? Nếu lo các nàng sau này phải xuất giá thì chiêu tế là được rồi. Tin rằng sẽ có rất nhiều người nguyện ý ở rể nhà các ông.]
Hình bộ Thượng thư, người có tới mười cô con gái trong nhà, lập tức sáng mắt lên, kích động bước ra: "Thần tán thành việc Hoàng thượng mở quốc học cho nữ tử, cũng tán thành việc Hoàng thượng mở khoa cử cho nữ tử."
Ngay sau đó, không ít đại thần lần lượt đứng ra ủng hộ.
Ngay cả Tả tướng và Hữu tướng vốn phản đối từ đầu cũng chần chừ đứng dậy.
Trong tình huống này, không đứng ra thì còn biết làm sao? Chẳng lẽ thật sự chờ Mộc Nam Cẩm moi hết bí mật tổ tông mười tám đời của bọn họ ra hay sao?
Hoàng đế thấy các đại thần đều đồng ý với đề nghị của mình thì vui mừng khôn xiết, lập tức phất tay: "Bãi triều."
Các đại thần cũng không còn ý định tiếp tục dâng tấu nữa, lần lượt rời khỏi Thái Kim điện.
[Hiếm khi được bãi triều trước giờ Thìn. Ta phải về nhà ngủ một giấc tới trời đất tối tăm mới được.]
Mộc Nam Cẩm còn chưa đi được hai bước đã nghe thấy Lưu Bách hộ gọi mình.
"Mộc Nam Cẩm."
[Mẹ nó, hắn gọi ta chắc chắn chẳng có chuyện gì tốt, khéo lại muốn sai ta làm hết việc này đến việc khác. Ta mới không đi.]
[Ngày nào cũng bảo có việc tìm ta, ngươi không thể sống thiếu ta được à? Không có ta thì Cẩm Y Vệ hết người rồi sao?]
"Dù ngươi có chuyện gì muốn tìm ta thì ta cũng phải nói trước. Ta chỉ là một người tay trói gà không chặt, ngoài việc biết chỗ lĩnh bổng lộc hằng tháng ra thì những chuyện khác ta đều không biết."
Gân xanh trên trán Lưu Bách hộ giật liên hồi.
Là ai? Rốt cuộc là ai đã phân nàng tới dưới trướng hắn? Hắn biết rồi, kẻ phân nàng tới đây nhất định có thù với hắn. Không giết được hắn nên mới cố ý đưa một người tới chọc cho hắn tức chết.
Mộc Nam Cẩm khó hiểu hỏi: "Sao không nói gì nữa? Chẳng lẽ lại không có việc gì à? Nếu không có việc gì thì ta về đây."
"Có việc." Lưu Bách hộ nghiến răng nặn ra hai chữ.
"Việc này nếu làm tốt, phần thưởng ngươi nhận được còn nhiều hơn hôm qua."
Mộc Nam Cẩm vừa nghe tới tiền, hai mắt lập tức sáng rực: "Bao nhiêu?"
Lưu Bách hộ đầy ẩn ý nói: "Còn phải xem ngươi có bản lĩnh kiếm được bao nhiêu."
"...?" Mộc Nam Cẩm không hiểu ý hắn.
"Đây không phải chỗ thích hợp để nói chuyện. Chúng ta đổi nơi khác."
Tiếng lòng của nàng có thể khiến mọi người đều nghe thấy, Lưu Bách hộ cũng không dám nói ra giữa thanh thiên bạch nhật.
"Thần bí vậy sao? Muốn đi đâu nói?"
"Ngươi đi theo ta."
Lưu Bách hộ vừa xoay người đã nhìn thấy Thọ công công đang đi tới từ phía đối diện. Đó là tổng quản thái giám trong cung Thái hậu.
"Bái kiến Thọ công công."
"Bái kiến Lưu đại nhân." Thọ công công cười híp mắt đáp lễ, sau đó chuyển ánh mắt sang người Mộc Nam Cẩm: "Lưu đại nhân, Thái hậu muốn gặp Mộc thị vệ."
Lưu Bách hộ vừa nghe Thái hậu muốn gặp Mộc Nam Cẩm liền vội vàng nhét một thỏi bạc cho Thọ công công: "Xin hỏi công công, Thái hậu triệu kiến Mộc Nam Cẩm là vì chuyện gì?"
Thọ công công cười tủm tỉm nhận lấy bạc: "Là vì chuyện của Tuyết Ngọc công chúa. Mộc thị vệ hẳn là biết nguyên do."
Lưu Bách hộ quay sang nhìn Mộc Nam Cẩm.
Mộc Nam Cẩm không lên tiếng.
[Hừ, hôm qua cãi không lại ta liền chạy đi tìm trưởng bối chống lưng. Công chúa thì cũng chỉ có vậy thôi.]
Lưu Bách hộ không biết đầu đuôi câu chuyện, sốt ruột đến mức đứng ngồi không yên, hạ thấp giọng hỏi: "Rốt cuộc ngươi đã làm gì Tuyết Ngọc công chúa?"
"Ta chỉ nói vài lời thật lòng thôi mà."
Mộc Nam Cẩm vỗ vỗ vai hắn: "Yên tâm đi, ta sẽ không có chuyện gì đâu."
[Đúng là buồn ngủ có người đưa gối. Tối qua ta còn đang nghĩ phải làm thế nào để kiếm tiền, hôm nay đã có người tự đưa tới tận cửa rồi. Tuyệt quá, có thể kiếm tiền rồi.]
Lưu Bách hộ: "..."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


