Mộc Nam Cẩm hớn hở đi theo Thọ công công tới Vĩnh Thọ cung.
Trên đường đi, Thọ công công âm thầm quan sát từng cử chỉ của nàng.
Từ đầu tới cuối Mộc Nam Cẩm đều nghiêm mặt, thật sự khiến người ta không đoán nổi nàng đang nghĩ gì. Thế nhưng nhìn bước chân nhẹ nhàng của nàng thì có vẻ nàng chẳng hề sợ việc phải diện kiến Thái hậu.
"Tới rồi." Thọ công công dừng bước trước Vĩnh Thọ cung: "Mộc thị vệ, xin chờ ở đây một lát, ta vào bẩm báo một tiếng."
Mộc Nam Cẩm gật đầu.
Thọ công công cúi đầu bước vào trong điện.
Thọ công công nhìn sang Thái hậu. Ông là người của Thái hậu, chỉ nghe theo ý chỉ của bà.
Thái hậu chậm rãi mở mắt. Còn chưa kịp lên tiếng đã nghe thấy giọng nói của một nữ tử vọng từ bên ngoài vào.
[Khi còn trẻ, Thái hậu xuất thân từ một gia đình nông dân nghèo khổ, từng nếm trải đủ mọi gian truân của dân chúng. Sau khi gả cho Tiên đế, bà theo ông chinh chiến Nam Bắc, tận mắt chứng kiến vô số tướng sĩ ngã xuống dưới tay quân địch. Những công thần còn sống sót đến hôm nay đều là người đã trải qua cửu tử nhất sinh, vì vậy bà ấy vô cùng kính trọng các công thần. Đối với quan viên trong triều hay nô tài bên cạnh, bà ấy cũng luôn đối xử rất hòa nhã. Bà ấy hiểu rằng ai sống cũng không dễ dàng gì, cho nên chỉ cần không chạm tới giới hạn của bà ấy thì bà ấy đều rất bình dị gần gũi, không tùy tiện trách phạt người khác. Tuyết Ngọc công chúa miệng dao găm lòng đậu hũ biết rõ tính tình của Thái hậu nên mới tìm bà ấy chống lưng. Nàng ta vốn không định phạt ta thật nặng, chỉ là không muốn ta sống quá dễ chịu nên mới lấy người được Hoàng đế kính trọng nhất ra để dọa ta thôi. Nếu không thì nàng ta đã sớm tìm Hoàng hậu tới xử lý ta rồi.]
[Dù sao Hoàng hậu cũng xuất thân từ thế gia danh môn, cực kỳ coi trọng lễ nghi phép tắc, không cho phép bất kỳ ai bất kính với hoàng thất. Nếu biết có người dám sỉ nhục công chúa thì chắc chắn sẽ xử phạt đối phương.]
[Nếu Tuyết Ngọc công chúa không thật lòng muốn phạt ta, vậy ta có nên giả vờ sợ hãi để nàng ta nghĩ rằng mình đã dọa được ta không nhỉ? Nhưng lỡ ta diễn không nổi thì phải làm sao đây? Khó thật đấy.]
[Phải rồi, ta có thể giả vờ dùng Ngọc Nhan Đan để nhận lỗi với Tuyết Ngọc công chúa. Đợi bọn họ dùng qua Ngọc Nhan Đan, biết được chỗ tốt của nó thì nhất định sẽ bỏ tiền ra mua. Hì hì, chiêu bán hàng này không tệ, sau này tiền bạc chẳng phải sẽ cuồn cuộn kéo tới sao?]
"Ha ha."
Thái hậu bật cười: "Đúng là một nha đầu thú vị."
Nửa tháng trước, khi nghe được tiếng lòng của Mộc Nam Cẩm, bà chỉ cảm thấy vô cùng kỳ lạ. Sau đó không gặp lại nàng nữa nên cũng không nghĩ nhiều.
Đến hôm nay, bà cuối cùng cũng hiểu vì sao Hoàng đế lại giữ nàng ở bên cạnh.
Bởi vì có nàng, cuộc sống quả thực trở nên thú vị hơn rất nhiều.
Tuyết Ngọc công chúa khó hiểu hỏi: "Hoàng tổ mẫu, người cười gì vậy?"
Thái hậu lắc đầu, thu lại ý cười rồi nói: "Cứ làm theo ý con, để nàng ta chờ thêm một lát nữa."
Bên ngoài đại điện, Mộc Nam Cẩm thấy Thọ công công mãi vẫn chưa đi ra thì đoán được Thái hậu và Tuyết Ngọc công chúa đang cố ý bắt mình đứng ngoài chờ triệu kiến.
Thế là nàng dựa lưng vào cây cột bên cạnh rồi bắt đầu ngủ gật.
Cung nữ canh giữ ngoài cửa điện nhìn thấy cảnh đó lập tức vào trong bẩm báo.
Tuyết Ngọc công chúa nghe nói Mộc Nam Cẩm ngủ gật bên ngoài thì tức đến mức nổi trận lôi đình, lập tức chạy ra ngoài.
"Mộc Nam Cẩm, tới gặp Thái hậu mà ngươi cũng dám ngủ sao?"
Mộc Nam Cẩm vốn chưa ngủ say. Vừa nghe thấy giọng nói của Tuyết Ngọc công chúa, nàng lập tức mở mắt: "Xin lỗi, bởi vì quá sợ nên ngủ quên mất."
Tuyết Ngọc công chúa bị nàng chọc tức đến mức muốn nổ phổi: "Ai lại sợ đến mức ngủ quên cơ chứ?"
"Thần chứ ai."
"Ngươi..."
"Tuyết Ngọc, cho nàng vào đi." Giọng nói của Thái hậu từ trong điện truyền ra.
Tuyết Ngọc công chúa tức tối trừng mắt nhìn Mộc Nam Cẩm: "Hoàng tổ mẫu gọi ngươi vào."
Mộc Nam Cẩm bước vào đại điện, nhìn thấy Thái hậu với vẻ mặt hiền từ đang đoan trang ngồi trên ghế phượng, liền chắp tay hành lễ: "Tham kiến Thái hậu."
Hoàng Thái hậu cố ý nghiêm mặt hỏi: "Ngươi có biết ai gia truyền ngươi tới Vĩnh Thọ cung là vì chuyện gì không?"
"Biết." Mộc Nam Cẩm không nhiều lời, trực tiếp lấy ra một bình ngọc: "Đây là lễ vật nhận lỗi dành cho Tuyết Ngọc công chúa."
Tuyết Ngọc công chúa tò mò nhận lấy bình ngọc: "Đây là thứ gì?"
"Ngọc Nhan Đan."
"Ngọc Nhan Đan? Là đan dược sao?"
Tuyết Ngọc công chúa chưa từng nghe qua loại đan dược này: "Nó có tác dụng gì?"
"Nếu Tuyết Ngọc công chúa dùng, làn da sẽ trở nên vừa trắng vừa mịn, mềm mại như da em bé. Nếu Thái hậu dùng, có thể giảm nếp nhăn và tóc bạc, khôi phục dung mạo như tuổi ba mươi."
Đôi mắt Tuyết Ngọc công chúa lập tức sáng lên: "Thật sự có hiệu quả thần kỳ như vậy sao?"
Ngay cả Thái hậu cũng không khỏi động lòng. Bà cũng là nữ nhân, đương nhiên mong mình có thể thanh xuân vĩnh trú, mãi mãi không già đi. Thế nhưng nếp nhăn và tóc bạc của bà lại ngày một nhiều hơn, dù có che giấu thế nào cũng không ngăn được.
[Đan dược do ta luyện chế nhất định sẽ khiến các ngươi chấn động.]
Mộc Nam Cẩm gật đầu: "Công chúa chỉ cần dùng thử một viên là biết thật hay giả."
Tuyết Ngọc công chúa vẫn không tin nàng: "Nhỡ đâu ngươi đưa thuốc độc thì sao?"
Mộc Nam Cẩm hỏi ngược lại: "Ta và công chúa không thù không oán, tại sao phải đánh đổi cả tính mạng của gia tộc để đầu độc công chúa?"
Tuyết Ngọc công chúa nghĩ lại thấy cũng đúng: "Đan dược này ngươi lấy từ đâu?"
"Thần không thể nói."
Loại thần dược như vậy, không muốn để người khác biết nguồn gốc cũng là chuyện bình thường.
"Ta khá hài lòng với lễ vật nhận lỗi của ngươi. Sau này không được vô lễ với bổn cung nữa. Được rồi, ngươi lui xuống đi."
Tuyết Ngọc công chúa đã nóng lòng muốn thử đan dược.
"Tiểu nhân cáo lui."
Mộc Nam Cẩm thức thời lui ra khỏi đại điện.
Tuyết Ngọc công chúa lập tức cầm bình ngọc đi tới trước mặt Thái hậu: "Hoàng tổ mẫu, người thấy Ngọc Nhan Đan của nàng ta là thật hay giả?"
"Chắc là thật."
Thái hậu nghe được tiếng lòng của Mộc Nam Cẩm nên biết nàng không lừa bọn họ, cũng không cần thiết phải lừa bọn họ.
Tuy nhiên bà vẫn chưa hoàn toàn yên tâm, liền dặn dò Thọ công công: "Mau đi mời Viện sứ tới đây."
"Vâng."
Thọ công công nhanh chóng rời đi. Nửa canh giờ sau, ông dẫn theo Viện sứ Thái Y viện trở lại.
Viện sứ còn chưa kịp hành lễ, Tuyết Ngọc công chúa đã vội vàng đưa đan dược cho ông: "Viện sứ, mau xem giúp bổn cung viên đan này có độc hay không."
"Vâng."
Viện sứ nhận lấy đan dược, cẩn thận ngửi ngửi. Sau nửa khắc mới đặt viên đan xuống rồi nói: "Vi thần ngửi thấy trong đan dược có năm loại thảo dược có lợi cho da dẻ. Những loại thảo dược còn lại vì đã hòa lẫn với nhau nên không thể phân biệt được chỉ bằng mùi hương. Nhưng có thể khẳng định rằng nó không có độc."
Tuyết Ngọc công chúa lại hỏi: "Vậy ngươi có biết viên đan này có tác dụng gì không?"
Viện sứ không dám trả lời ngay mà hỏi ngược lại: "Vi thần mạo muội hỏi một câu, đây là đan dược gì?"
"Ngọc Nhan Đan."
"Ngọc Nhan Đan?"
Viện sứ lắc đầu: "Vi thần chưa từng nghe qua, cũng không biết đây là loại đan dược gì."
Thái hậu nhìn ra ông thật sự không biết nên phất tay ra hiệu cho ông lui xuống.
Tuyết Ngọc công chúa sốt ruột nói: "Hoàng tổ mẫu, ngay cả Viện sứ cũng không biết tác dụng của đan dược, vậy phải làm sao đây?"
Thái hậu nhớ tới tiếng lòng của Mộc Nam Cẩm, khẽ thở dài: "Mang đan dược tới cho Quốc sư xem thử. Nếu ngay cả Quốc sư cũng không biết thì tìm người dùng thử."
Trong bình của Mộc Nam Cẩm có ba viên đan dược, vừa hay có thể cho người dùng thử một viên. Nếu không có vấn đề gì, bà và Tuyết Ngọc mỗi người dùng một viên.
"Con đi tìm Quốc sư." Vừa nghĩ tới việc có thể gặp Phong Tư Nam, Tuyết Ngọc công chúa liền vui mừng khôn xiết. Không đợi Thái hậu đồng ý, nàng đã tự mình chạy ra khỏi Vĩnh Thọ cung.
Thái hậu bất đắc dĩ lắc đầu.
Cùng lúc đó, Mộc Nam Cẩm đã trở về Đô úy phủ. Nàng đột nhiên dừng bước, đưa tay gãi đầu: "Ta cứ cảm thấy mình quên mất chuyện gì đó, nhưng lại không nhớ nổi là chuyện gì. Rốt cuộc là chuyện gì nhỉ? Sao nghĩ mãi vẫn không ra? Thôi bỏ đi, không nghĩ nữa."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


