Văn võ bá quan lần lượt tìm cớ rồi giải tán.
Sau khi mọi người rời đi, Mộc Nam Cẩm tiến vào Đăng Tinh Lâu nhưng bị Thuật Âm ngăn lại.
"Chủ tử đang tiếp khách, không tiện gặp người khác. Nếu cô nương có việc quan trọng, có thể nói với ta trước. Ta sẽ chuyển lời cho chủ tử, hoặc thay cô nương giao đồ cho ngài ấy."
Mộc Nam Cẩm không được gặp mỹ nam, trong lòng có chút không cam tâm.
"Đây là văn kiện cơ mật, ta phải đích thân giao cho quốc sư."
Thuật Âm liếc nhìn văn thư trong tay nàng: "Vậy cô nương phải chờ một lát."
"Chờ bao lâu?"
"Không biết."
Mộc Nam Cẩm ngẩng đầu nhìn mặt trời trên cao, âm thầm đặt quốc sư và lương tháng lên bàn cân. Cuối cùng nàng cảm thấy trước mặt lương tháng, mỹ nam cũng phải đứng sang một bên.
[Haiz, chỉ có thể để sau này gặp lại mỹ nam vậy.]
Nàng đưa văn thư cho Thuật Âm.
Đúng lúc ấy, từ trên lầu truyền xuống giọng nói lạnh nhạt của quốc sư: "Thuật Âm, để nàng lên đây."
Mộc Nam Cẩm còn chưa đợi Thuật Âm đáp lời đã nhanh như chớp lao lên lầu.
Vừa lên tới nơi, nàng đã nhìn thấy Phong Tư Nam đang lạnh mặt nói với Tuyết Ngọc công chúa xinh đẹp như hoa: "Công chúa, ta còn có việc phải xử lý. Mời người trở về."
Tuyết Ngọc công chúa không muốn rời đi: "Đã lâu rồi bổn cung không gặp ngài. Không thể để bổn cung ở lại chờ ngài làm việc xong, rồi cùng dùng bữa sao?"
Phong Tư Nam vẫn không chút cảm xúc: "Úc Hạ, tiễn khách."
Úc Hạ lập tức bước lên trước, làm động tác mời: "Công chúa, mời."
"Được rồi, Phong ca ca, muội đi đây. Ngày mai muội lại đến tìm huynh." Tuyết Ngọc công chúa biết nếu tiếp tục dây dưa chỉ khiến Phong Tư Nam không vui, đành lưu luyến xoay người rời đi.
Đi đến cầu thang, nàng ta vừa hay chạm mặt Mộc Nam Cẩm đang đi lên. Nhìn thấy bộ Cẩm Y Vệ trên người đối phương, Tuyết Ngọc công chúa lập tức bĩu môi: "Ngươi chính là nha đầu hèn mọn mặt dày mặt dạn đi cầu xin Đường Thiên hộ cho gia nhập Cẩm Y Vệ đấy à?"
Phong Tư Nam trầm giọng quở trách: "Tuyết Ngọc công chúa, không được vô lễ."
Tuyết Ngọc công chúa càng thêm khó chịu khi thấy hắn lên tiếng bênh vực Mộc Nam Cẩm: "Bổn cung nói sự thật thôi, sao lại thành vô lễ?"
Mộc Nam Cẩm gật đầu: "Công chúa nói đúng."
Tuyết Ngọc công chúa lập tức cười đắc ý: "Ngài xem, chính nàng ta cũng nói bổn cung nói đúng."
Phong Tư Nam khẽ nhướng mày. Hắn không ngờ Mộc Nam Cẩm lại dám làm càn trước mặt công chúa như vậy.
"Ngươi..." Tuyết Ngọc công chúa giận dữ quát: "To gan! Ngươi dám sỉ nhục bổn cung!"
Mộc Nam Cẩm chớp chớp đôi mắt vô tội, dùng chính lời đối phương vừa nói để đáp trả: "Những gì ta nói đều là sự thật, có gì mà không dám nói?"
"Ngươi... ngươi... ngươi..."
Tuyết Ngọc công chúa cãi không lại nàng, tức đến mức giậm chân: "Người đâu!"
"Công chúa, người nháo đủ chưa?" Phong Tư Nam thản nhiên liếc nàng ta một cái: "Nơi này là Đăng Tinh Các, không phải Vân Dương Cung của người."
"..."
Tuyết Ngọc công chúa không dám tiếp tục làm loạn trước mặt hắn, chỉ đành tức tối trừng Mộc Nam Cẩm: "Ngươi cứ chờ đó cho bổn cung!"
Mộc Nam Cẩm chẳng buồn để tâm, nhìn theo bóng lưng nàng ta rời đi rồi đưa văn thư đến trước mặt Phong Tư Nam.
Phong Tư Nam nhận lấy văn thư.
"Ngươi vô lễ với công chúa như vậy, không sợ nàng ta trả thù sao?"
"Sợ." Mộc Nam Cẩm gật đầu lấy lệ.
[Làn da của Phong Tư Nam còn đẹp hơn cả nữ nhân, mịn màng đến mức chẳng nhìn thấy nổi một lỗ chân lông.]
Phong Tư Nam: "..."
Còn có tâm trạng ngắm làn da của hắn, trông đâu giống đang sợ hãi chút nào.
"Đợi ta xem xong văn thư rồi ngươi mang về."
"Vậy ngài mau xem đi."
Mộc Nam Cẩm miễn cưỡng cầm một miếng bánh ngọt trên bàn lên cắn một ngụm. Dáng vẻ tự nhiên như thể đây là nhà mình, chẳng hề có chút câu nệ nào.
Úc Hạ khẽ nhíu mày. Thấy chủ tử không có ý trách cứ nên hắn cũng không lên tiếng ngăn cản.
[Không tệ, bánh ngọt ở đây còn ngon hơn bánh của Đường gia.]
Mộc Nam Cẩm vừa ăn vừa quan sát khắp căn phòng.
[Không ngờ quốc sư lại nghèo đến vậy. Trong phòng chẳng có lấy một món đồ quý giá nào, ngay cả bàn ghế cũng đều là loại bình thường. Xem ra chuyện xin ban thưởng khó rồi, chỉ có thể nghĩ cách khác kiếm tiền thôi.]
Phong Tư Nam: "..."
Mộc Nam Cẩm tìm một chỗ ngồi xuống, vừa ăn bánh vừa ngắm Phong Tư Nam.
[Phong Tư Nam đúng là đẹp thật. Nếu vừa ngắm hắn vừa ăn cơm, chắc chắn đồ ăn sẽ ngon hơn hẳn. Tiếc là tính tình hơi lạnh lùng một chút. Nhưng cũng không thể trách hắn được, ai bảo hắn tu Vô Tình Đạo chứ, không được phép để cảm xúc biểu lộ ra ngoài.]
[Phải rồi, lúc nãy hình như Tuyết Ngọc công chúa gọi hắn là Phong ca ca. Ha ha ha, buồn cười chết mất. Phong Tư Nam đã hơn hai trăm tuổi rồi, bảo hắn làm cụ cố của nàng ta còn dư sức.]
Phong Tư Nam bỗng siết chặt quyển văn thư trong tay. Một lúc lâu sau hắn mới thả lỏng ngón tay, rồi đưa văn thư cho Mộc Nam Cẩm: "Đem nó giao lại cho Hoàng thượng."
"Vâng."
Mộc Nam Cẩm cảm thấy mỹ nam cũng đã ngắm đủ rồi, liền nhận lấy văn thư, phất phất tay với Phong Tư Nam rồi xoay người rời đi.
Úc Hạ bước tới bên cạnh hắn.
"Chủ tử, nàng ta thật sự quá thiếu lễ độ."
Ngay cả Hoàng thượng ở trước mặt chủ tử cũng phải nhường nhịn ba phần, thế mà Mộc Nam Cẩm lại chẳng hề câu nệ chút nào.
"Không sao." Phong Tư Nam không hề để tâm đến thái độ của nàng. Hắn đi đến bên cửa sổ, nhìn theo bóng lưng Mộc Nam Cẩm đang dần khuất xa: "Sau này nàng tới thì không cần ngăn lại."
"Vâng."
...
Sau khi giao văn thư lại cho Hoàng đế, Mộc Nam Cẩm lập tức chạy đến Đô úy phủ Cẩm Y Vệ để lĩnh lương tháng.
Toàn Điển, người phụ trách phát bổng lộc, lấy ra hai thỏi bạc một lượng cùng mười tờ ngân phiếu mệnh giá một trăm lượng đặt trước mặt nàng: "Hai lượng bạc là lương tháng của ngươi. Còn một ngàn lượng này là phần thưởng vì có công cứu giá."
Nói là thưởng vì cứu giá, nhưng thực chất là phần thưởng dành cho việc nàng giúp vạch trần thân phận của Công Tu Dung, chỉ là mượn danh nghĩa cứu giá để ban thưởng mà thôi.
"Nhiều vậy sao?" Hai mắt Mộc Nam Cẩm lập tức sáng rực lên.
"Chỉ cần ngươi làm tốt, sau này phần thưởng chỉ có nhiều hơn chứ không ít đi."
Toàn Điển không nói thêm gì nữa, xoay người tiếp tục xử lý công việc.
Mộc Nam Cẩm vui vẻ nhét ngân phiếu vào ngực áo rồi đi ra khỏi phòng phát lương. Trên đường, nàng tình cờ gặp Đường Kinh Duệ và Khám Triều Nham.
"Đường Kinh Duệ, tối nay ta không về dùng bữa đâu, mọi người không cần chờ ta."
Đường Kinh Duệ nghe vậy liền hỏi: "Muội định đi đâu?"
Mộc Nam Cẩm không trả lời.
Nhưng ngay sau đó, mọi người lại nghe thấy tiếng lòng vui vẻ của nàng.
[Cô nương cập kê như đóa hoa, cô nương mười lăm tuổi ngọc ngà. Thanh lâu trăm hoa đang nở rộ, cô nương lập tức đi la cà.]
Đường Kinh Duệ, Khám Triều Nham cùng mọi người: "..."
[Cô nương cập kê như đóa hoa, cô nương mười lăm tuổi ngọc ngà. Thanh lâu trăm hoa đang nở rộ, cô nương lập tức đi la cà.]
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


