Giờ Thìn, trong Thái Kim Điện vang lên tiếng hô lanh lảnh của tổng quản thái giám: "Bãi triều!"
Hoàng đế cùng văn võ bá quan đồng loạt thở phào nhẹ nhõm. Hôm nay Mộc Nam Cẩm không khui ra bí mật nào của bọn họ, về phủ nhất định phải ăn mừng một phen mới được.
Bọn họ đâu biết rằng vì đêm qua ngủ không ngon, Mộc Nam Cẩm đã lén tìm một góc tường khuất gió để tranh thủ ngủ bù.
"Mộc Nam Cẩm! Ngươi thật to gan! Dám ngủ gật trong lúc trực ban, không muốn làm nữa phải không?"
Lưu Bách hộ nhìn thấy nàng ngủ ngon lành, tức đến mức muốn bốc khói.
Mộc Nam Cẩm bị đánh thức, ngáp dài một cái: "Tan làm rồi à?"
Lưu Bách hộ tức giận trừng nàng, nhét ba quyển tấu chương vào tay nàng: "Mang đến Đăng Tinh Các giao cho Quốc sư."
"Đây chẳng phải việc của công công sao? Sao lại bắt một Cẩm Y Vệ như ta chạy chân?"
Mộc Nam Cẩm vừa nói vừa tiện tay mở một quyển tấu chương ra nhìn.
Chát!
Lưu Bách hộ lập tức đập mạnh lên mu bàn tay nàng.
"Nội dung bên trong đều là cơ mật! Một Cẩm Y Vệ nho nhỏ như ngươi cũng dám mở ra xem? Không muốn sống nữa à?"
"Không xem thì không xem."
Mộc Nam Cẩm bĩu môi.
[Hứ, dù ta không xem cũng biết bên trong viết gì.]
"..."
Lưu Bách hộ đã lười tranh cãi với nàng. Hắn day day huyệt thái dương đang nhức nhối.
"Đưa tấu chương xong thì về Đô úy phủ lĩnh lương tháng."
"Lương tháng?" Đôi mắt Mộc Nam Cẩm lập tức sáng rực: "Ta còn chưa làm đủ một tháng mà đã có lương rồi à?"
"Tháng trước ngươi có công cứu giá. Hoàng thượng quyết định ban thưởng cho ngươi và những Cẩm Y Vệ khác."
"Hoàng thượng đúng là người tốt."
Mộc Nam Cẩm lập tức đứng bật dậy.
"Ta đi đưa tấu chương ngay. Đưa xong sẽ về Đô úy phủ lĩnh tiền. Mà đúng rồi, đưa cho ai ấy nhỉ?"
"Quốc sư."
"Đưa cho Phong Tư Nam à?" Hai mắt nàng càng sáng hơn: "Vậy sao ngươi không nói sớm? Sau này có chuyện tốt thế này nhớ tìm ta đầu tiên."
Nói xong, nàng vui vẻ chạy chậm về phía Đăng Tinh Các.
[Lại được gặp mỹ nam rồi.]
Lưu Bách hộ cười khẩy.
Gặp mỹ nam? Là mỹ nam muốn gặp nàng mới đúng.
[Sao hôm nay hạ triều sớm thế nhỉ?]
Mộc Nam Cẩm nhìn thấy không chỉ mình mà ngay cả các đại thần cũng đang lục tục xuất cung, không khỏi nhướng mày.
[Ngày thường Tả tướng với Hữu tướng dâng tấu chương nhiều đến mức chất thành núi, đủ đè chết Hoàng đế. Hôm nay lại chạy nhanh hơn cả ai hết.]
[Ồ...]
[Hóa ra Hoàng thượng vội bãi triều là để đi bắt gian.]
Chuyện của Hoàng đế à? Cái này bọn họ thích nghe.
Thì ra là Tống Tài nhân vụng trộm sau lưng Hoàng thượng. Tống gia lần này coi như xong đời rồi. Bọn họ phải mau chóng tránh xa Tống gia mới được, nếu không rất có thể sẽ bị liên lụy.
Ánh mắt văn võ bá quan đồng loạt hướng về phía vị Lý sự quan của Tông Nhân phủ đang tái mét mặt mày.
Ông ta chính là phụ thân của Tống Tài nhân. Trước đây, ông ta chỉ là một viên quan Cửu phẩm nho nhỏ. Nhờ nữ nhi được Hoàng thượng sủng ái nên mới từng bước thăng lên Ngũ phẩm. Giờ thì hay rồi, nữ nhi chẳng những thất sủng mà còn cắm sừng Hoàng đế. Chỉ cần nghĩ thôi cũng biết kết cục của Tống gia sẽ thảm đến mức nào.
[Hửm? Hóa ra Hứa Chiêu dung cũng cắm sừng Hoàng đế. Thảo nào lại chịu giúp Tống Tài nhân che giấu chuyện này. Thì ra nàng ta muốn kéo người khác xuống nước cùng mình nên mới tìm cách quyến rũ Tống Tài nhân qua lại với tên thị vệ kia.]
[Chậc chậc chậc, Hứa Chiêu dung đúng là thất đức. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, Hoàng đế cũng đáng đời thôi. Cưới người ta vào cung rồi lại để người ta phòng không gối chiếc quanh năm suốt tháng. Tuổi còn trẻ đã phải sống như góa phụ, ai mà chịu nổi chứ.]
[Nói mới nhớ, năng lực giám sát của Cẩm Y Vệ thật đáng sợ. Ngay cả chuyện phi tử trong hậu cung lén tư thông cũng điều tra rõ ràng đến vậy.]
Nếu không có ngươi thì đâu đến mức đáng sợ như thế.
Văn võ bá quan không hẹn mà cùng nghĩ.
Mộc Nam Cẩm lúc này mới hoàn hồn. Ngẩng đầu lên, nàng mới phát hiện mình đã đi tới trước Đăng Tinh Các. Điều khiến nàng ngạc nhiên hơn là bên cạnh mình lại có thêm cả một đám văn võ bá quan.
"Ơ? Sao mọi người cũng tới đây?"
Văn võ bá quan: "..."
Bọn họ mải mê nghe tiếng lòng của nàng nên mới bất giác đi theo đến tận đây. Nhưng những lời này, đánh chết bọn họ cũng không dám nói ra.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


