Vậy mà lần này lại cứ thế rời đi luôn?
Chuyện khác thường kiểu gì cũng có khuất tất, Thính Tùng không nhịn được lên tiếng: “Công tử, người không thấy hôm nay vị Thẩm tiểu thư này hơi khác thường sao?”
Đúng là khác thường, nhưng Mạnh Hoài Yến không hề quan tâm.
Thấy thế tử không thèm để ý đến mình, Thính Tùng dùng khuỷu tay huých huých Thanh Dương: “Thanh Dương, ngươi có thấy kỳ lạ không?”
Thanh Dương không tiếp lời hắn ta, chỉ liếc qua một cái: “Ồn ào.”
Thính Tùng: “...”
Thẩm Đường và nha hoàn trở về tiểu viện, hái từng cánh hoa đào xuống, chuẩn bị rửa sạch rồi phơi khô.
Kể từ sau khi tiểu thư đổ bệnh tỉnh lại mấy ngày trước là đã bắt đầu khác thường.
Ngày thường tiểu thư cứ nói được ba câu là nhắc đến Mạnh thế tử, còn thường xuyên bắt nàng ấy đi dò la hành tung của Mạnh thế tử để tạo cơ hội gặp gỡ tình cờ.
Biết chàng thích nữ tử tài học xuất chúng, ngày nào tiểu thư cũng phải chăm chỉ luyện chữ vẽ tranh.
Tiểu thư còn bảo nhị phu nhân mời ma ma dạy lễ nghi cho, khổ luyện lễ nghi của thế gia đại tộc.
Thế mà mấy ngày gần đây, tiểu thư không luyện chữ, vẽ tranh, cũng chẳng nhắc đến Mạnh thế tử nữa.
Hôm nay khó khăn lắm mới tình cờ gặp, tiểu thư cũng tỏ ra rất lạnh nhạt, khiến nàng ấy thực sự tò mò.
“Tiểu thư, người với thế tử... người không sao chứ?”
Đương nhiên là không sao, chỉ là sống lại một kiếp mà thôi.
Thẩm Đường nhớ lại kiếp trước mình đã dây dưa với Mạnh Hoài Yến thế nào, vì muốn có được sự chú ý của chàng mà giả vờ gặp gỡ, giả vờ ngã, ân cần hỏi han, không từ thủ đoạn nào.
Mà Mạnh Hoài Yến thấy những hành động này của nàng nhưng vẫn luôn giữ thái độ thờ ơ, ngó lơ, chỉ duy trì sự khách sáo và lịch sự bề ngoài.
Trong những lần trò chuyện, thực ra Thẩm Đường cũng có thể cảm nhận được chàng khá chán ghét sự dây dưa của nàng.
Nhưng lúc đó nàng cứ như bị ma xui quỷ khiến, trong mắt trong lòng chỉ có chàng, hoàn toàn không bận tâm đến thái độ lạnh nhạt của chàng cũng như cái nhìn của người ngoài đối với mình.
Khi nghe tin Mạnh Hoài Yến sắp đính hôn, nàng thậm chí còn bất chấp bỏ thuốc để có được quan hệ xác thịt với chàng.
Lời đồn lan nhanh như lửa cháy, phủ quốc công muốn giấu cũng không giấu nổi.
Dưới áp lực của ngôn luận, Mạnh Hoài Yến cuối cùng đành phải cưới nàng.
Chỉ là Mạnh Hoài Yến vốn đã không thích nàng, lần bỏ thuốc này càng khiến chàng chán ghét nàng hơn. Vào đêm tân hôn, thậm chí chàng còn không bước chân vào tân phòng, chuyển luôn ra thư phòng, khiến Thẩm Đường trở thành trò cười của Thịnh Kinh.
Bà mẫu (*) là Lý thị uống chén trà nàng dâng vào buổi sáng, sau hôm thành hôn xong, đã miễn cho nàng việc thỉnh an sớm tối, không có việc gì thì không cần phải qua thỉnh an nữa.
(*) Bà mẫu (hoặc bà bà) là cách gọi mẹ chồng cổ đại.
Bề ngoài là thương xót nhi tức (*), nhưng Thẩm Đường biết, đó chỉ là cái cớ để không phải nhìn thấy nàng mà thôi.
(*) Nhi tức (hoặc tiểu tức) là cách gọi con dâu cổ đại.
Thành thân chưa đầy một năm, Mạnh Hoài Yến đã lấy cớ nàng ngã bệnh cần tĩnh dưỡng để giam lỏng nàng ở Thính Vũ Hiên.
Hạ nhân trong phủ rất biết nhìn mặt đoán ý, thấy nàng hoàn toàn bị ghẻ lạnh cũng đâm ra chây ỳ, coi thường nàng.
Nàng ở Thính Vũ Hiên trải qua hai năm dài như cả thế kỷ, cuối cùng qua đời vì lâm bệnh nặng không được cứu chữa.
Nào ngờ vừa mở mắt ra, nàng đã quay trở về ba năm trước, khi nàng còn chưa xuất giá, cũng chưa từng bỏ thuốc, bày mưu gài bẫy Mạnh Hoài Yến.
Chỉ cần nghĩ đến kết cục chết thảm ở kiếp trước, nàng lại cảm thấy lạnh buốt cả người.
Thẩm Đường nén cảm giác run rẩy trong lòng xuống, cất lời: "Sau này đừng nhắc đến thế tử nữa."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
